Mây vốn đã thích đọc mấy tư liệu về Vong Xuyên, Nại Hà và Bỉ Ngạn rồi, hôm nay tình cờ nghe được bản kịch tình này, thấy khá hay và thú vị nên edit luôn, hy vọng mọi người thích :”>~ Còn tìm được một bài viết về hoa Bỉ Ngạn nữa, sẽ post sau :”>~ Mọi người cuối tuần vui vẻ nhé :”3

Nại Hà – Vong Xuyên | 奈何 · 忘川

Tuyển khúc: Winky Thi (Phong Hoa Tuyết Nguyệt)

Hậu kỳ bản kịch tình: Nãi Mụ Nguyệt

Hậu kỳ bản ca khúc: Khoa Tiểu Mộng

Từ: Cố Quân, Dạ

Độc thoại: Hắc Bạch Vô Thường

Văn án: Lục Cầu Tảo

Trình bày: CRITTY

Tranh minh họa: Quan Đông Chử

Dịch lời: Mây

Văn án

Yêu giới có ghi chép rằng:

Sông dưới Âm phủ có tên gọi là Vong Xuyên, phía trên Vong Xuyên có một cây cầu đá khó đi nhỏ hẹp, danh xưng: “Nại Hà”. Có câu “Vong Xuyên hà bạn diệc vong xuyên, Nại Hà kiều đầu thán nại hà.*” Là vì vậy.

(*) Ở đây có chơi chữ một chút, đại khái dịch ra là: Bờ sông Vong Xuyên cũng quên sông (xuyên là sông, vong là quên), đứng ở đầu cầu Nại Hà lại thán không biết làm thế nào (nại hà là không biết làm sao). Vì câu này không phải thành ngữ tục ngữ hay thơ ca gì cả nên các bạn cứ hiểu nghĩa của nó triệt để đi nha ;___;

Xưa kia có một vài người mang trong mình sức mạnh thần thông, được phái xuống Địa Phủ làm việc, không cần sinh tử, cũng chẳng cần luân hồi. Thế nhưng quanh năm làm việc ở bên bờ Vong Xuyên duy chỉ có hai người, “đưa đò” và “bán trà” mà thôi. Người bán trà, bán trà Vong Sinh. Người đưa đò, đưa du hồn qua phía bờ đối diện.

Một ngày nọ, người đưa đò dừng lại bên bờ sông, nhìn thấy một thiếu niên mỹ mạo đang ngồi dưới mái hiên nho nhỏ của quán trà, trong tay cầm một chén trà màu đỏ sẫm, chợt cảm thấy cổ họng khô khan, cố ý hỏi: “Đi đường đã lâu, có thể uống trà hay không?” Thiếu niên cười đáp: “Trà này chỉ có người vô cùng đặc biệt mới có thể uống.” Lại nói: “Nước lê ngọt, có thể giải khát a.” Người đưa đò bị chế giễu, ngây người nói: “Không quá cảm kích rồi.”

Lại có một ngày, thiếu niên bán trà hỏi: “Bờ bên kia ta có thể tới chứ?” Người đưa đò đáp: “Bờ bên kia chỉ có người vô cùng đặc biệt mới có thể đi.” Người bán trà giận dỗi nói: “Trà trong chén ngũ sắc quả thật chỉ có người đặc biệt mới có thể uống mà.” Người đưa đò cười nói: “Nước lê ngọt, nhớ mãi không quên a.” Người bán trà đỏ mặt đứng đó, không biết đáp lời như thế nào.

Một ngày nào đó sau khi đã qua trăm năm, người bán trà đứng dưới hiên quán, cười nói: “Tình nghĩa trăm năm, liệu có thể đổi lấy một lần qua sông hay không?” Người đưa đò cười nói: “Tình nghĩa trăm năm, liệu có thể đổi lấy một chén trà?”

Hai người bèn nhìn nhau cười, không nói rõ tâm tư của mình. Chính là “ý khó quên” a~.

Người chèo thuyền: Tiểu ca, có thể cho ta xin một chén trà giải khát hay không?

Người bán trà: Trà này ngươi uống không nổi đâu.

Người chèo thuyền: Thế thì thôi vậy.

Người bán trà: Uống nước lê giải khát đi.

Người chèo thuyền: Cảm tạ.

*

经 长亭 夜风轻 临川月照桥影
晃 月顶 人影行停
停 复行 且将生死营营
就一饮 付一梦 化一场
烛灯灭明

Gió đêm nhè nhẹ thổi qua đình, trăng Lâm Xuyên soi bóng cây cầu nọ

Vào đầu tháng, thấp thoáng bóng người đứng đó.

Ở nơi này đã lâu, lấy việc sinh tử để trao qua đổi lại.

Chỉ cần một chén thôi, tất cả rồi sẽ như một giấc mộng.

Ánh đèn hôn ám.

.

听 长亭 夜雨轻 水映烟笼桥影
乱 月底 花影娉婷
静 花倾 长桥苔湿阶青
桥如景 月如屏 人如影
灯似流萤

Nghe mưa đêm nhẹ nhàng rơi bên đình, làn mưa mờ mịt phủ lấy bóng cây cầu nọ.

Vào cuối tháng, hỗn loạn bóng hoa yêu kiều thướt tha.

Vắng lặng, hoa nghiêng nghiêng, cây cầu dài mọc đầy rêu xanh ẩm ướt.

Cầu như cảnh trí, trăng như bức tranh, người như bóng ảnh.

Đèn lại tựa như đom đóm vờn quanh.

.

过一路人影憧憧
饮一场行色匆匆
前尘往事饮罢尽散浮生

Đi hết một đường, bóng người lắc lư.

Uống xong một chén, ra đi vội vã.

Chuyện cũ trước đó, một kiếp phù du tiêu tán hết.

问一句杯中何名
一饮一世清
长桥头 花似如梦令

Hỏi một câu trong chén là gì

Uống một lần, thanh lọc cả một kiếp.

Ở bên đầu cầu nọ, hoa tựa như mộng lệnh.

.

谁知杯中冷暖苦甜浊清
月下桥色冥冥 何时烟雨晴
浅波微荡月影 花色绘流景
饮尽一盏浮沉前世情
杯中花色浮沉忘字轻

Nào ai biết nước trong chén nóng lạnh đắng ngọt bẩn sạch ra sao.

Sắc cầu dưới ánh trăng mờ mờ tối, biết bao giờ mưa bụi mới ngừng.

Sóng nước lăn tăn lay động bóng trăng, hoa sắc trôi theo cảnh trí.

Uống cạn một hơi, phù trầm chuyện kiếp trước.

Hoa sắc bên trong chén, phù trầm nhẹ nhàng quên.

*

Đầu cầu Nại Hà có một quán trà nhỏ, người bán trà luôn cầm trong tay một chén trà ngũ sắc, không có ai biết mùi vị của chén trà kia ra sao, bởi vì người đã từng uống qua nó, đều quên hết tất cả…

Bên bờ Vong Xuyên có một chiếc thuyền nhỏ, người đưa đò hằng ngày đón khách qua tới bên kia sông, bờ bên kia rốt cuộc trông như thế nào? Không có ai biết được, bởi vì người đã từng đi qua đó, đều không có quay trở về.

*

看 河畔 茶香散,散不尽相思念
念 忘川 多少幻变
变 流年 且淡繁华世间
自一饮 恋一梦 赌一场
渐行渐远

Nhìn xem, hương trà bên bờ sông phiêu tán, tán không hết ý tương tư.

Nhớ, Vong Xuyên có bao nhiêu biến hóa huyền ảo.

Năm tháng đổi thay, phồn hoa thế gian dần đạm nhạt.

Uống một chén, lưu luyến một giấc mộng, đánh cược một hồi.

Càng đi càng xa.

.

叹 彼岸 花海乱,乱不尽江水换。
换 流年 离合聚散
散 不断 人生几世情缘
天不老 情难了 轻舟转
渡尽悲欢

Thán biển hoa Bỉ Ngạn sao mà hỗn loạn, loạn không hết nước sông thay đổi.

Đổi lấy những ly hợp tụ tán của năm xưa.

Tán không hết tình duyên mấy đời người.

Trời không lão, tình khó khăn, thuyền nhẹ nhàng xoay chuyển.

Chở hết vui sướng bi thương.

.

摇一叶扁舟苍茫
弹一曲琴瑟悠扬
烟光残照孤舟一人独帆

Thuyền nan nhỏ lay động giữa trời mênh mông.

Đàn một khúc cầm sắc trầm bổng.

Dưới ánh tà dương mờ mờ mịt mịt, có một thuyền một người một cánh buồm.

渡一场情仇恩怨
一舟一世断
烟波乱 繁花开哪岸

Chở một đợt tình cừu ân oán.

Một chiếc thuyền đoạn tuyệt một đời kiếp.

Sóng nước hỗn loạn, trăm hoa đua nở bên kia bờ.

.

谁明彼岸风雨摇曳独寒
江上微波粼粼,谁见将人还
舟边流清月乱 花静烟水远
却问一川烟雨多少年

Có ai biết bờ bên kia mưa gió chập chờn rét lạnh ra sao.

Mặt sông lăn tăn gợn sóng, ai nhìn thấy ai.

Ánh trăng trong vắt rọi bên thuyền, hoa tĩnh lặng thấp thoáng xa xa bên kia sông nước.

Lại hỏi một câu, sông này mưa bụi bao nhiêu năm rồi…

*

Người bán trà: Này chèo thuyền, ngươi nói xem bờ bên kia trông như thế nào, rất đẹp sao?

Người chèo thuyền: Bờ bên kia sông, ngươi không thể tới được.

Người bán trà: Thế nào, còn ghi hận ta năm đó không cho ngươi uống trà sao?

Người chèo thuyền: Nước lê rất ngọt.

Người bán trà: À…

Người chèo thuyền: Chúng ta quen nhau đã lâu rồi nhỉ.

Người bán trà: Ừ, lâu lắm rồi a.

*

Bán trà/chèo thuyền: Ta chỉ là không muốn ngươi quên ta mà thôi.

Advertisements