Túy Nhược Thành Hoan

– Trần Sắc –

Biên tập: Mây

-oOo-

Chương 9

Mơ tới thật lâu trước đây.

Chính mình được ngâm trong một cái lu thật lớn, dưới cằm là nước dược đen như mực, toàn thân không còn chút lực nào, mỗi một tấc trên người đều không ngừng đau nhói lên, như là bị hàng nghìn mũi châm đâm vào người vậy, khiến người như tan vỡ.

Ý thức đã không còn rõ nữa, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không có cách nào ngất đi được, nỗ lực mở to mắt, thế nhưng mọi thứ trước mặt vẫn không rõ ràng.

“Cẩn… Rất khó chịu sao? Ta ở đây, đừng sợ… Cẩn, ca ca ở chỗ này…”

Là… thanh âm của ca ca.

Trước mắt chỉ là một mảnh u ám, cái gì cũng không nhìn thấy được.

“Cẩn, ta sẽ cố gắng sống sót, cho nên, ngươi cũng không được buông tay. Nhất định phải chịu đựng… Nhất định sẽ có thể tái kiến.”

Ca ca… Đừng, Tần Bạc, đừng mang ca ca đi, chỉ cần đừng mang ca ca đi, khổ như thế nào ta cũng có thể chịu đựng được… Chỉ cần đừng mang ca ca đi…

Muốn vươn tay ra kéo lại người đang càng chạy càng xa kia, nhưng làm thế nào cũng không động đậy được, trên người vẫn mãi đau nhức, không thể dùng lực được.

Đợi đến khi trước mắt nhìn thấy rõ ràng rồi, đã chuyển sang cảnh tượng lần đầu gặp gỡ Dục Trăn.

Mình ở trên cây trong Tam vương phủ, giấu đi khí tức mà cẩn thận ẩn người vào trong bóng tối.

Ca ca đang ở trên giường, nét mặt ốm yếu xanh xao, còn người kia thì ngồi ở bên giường, ôn nhu sủng nịch, nhất cử nhất động đều trân trọng tới cực điểm, trong mắt thủy chung chỉ có mình ca ca mà thôi.

Nghe hắn ôn nhu sủng nịch dỗ ca ca uống thuốc, một bên cúi đầu thì thầm nói gì đó bên tai ca ca, vết thương trên lưng dường như cũng không còn đau đớn nữa.

Y từng rất đố kỵ, bởi vì chỉ có ca ca mới có được loại ôn nhu đó, chỉ có ca ca mới có được loại sủng nịch đó.

Nhưng về sau lại không nhìn thấy nữa, trên mặt Dục Trăn có kính nể, có lạnh lùng, có khinh thường, có tức giận, còn có thỉnh thoảng sẽ vui đùa ôn nhu, nhưng cuối cùng vẫn không nhìn thấy được cái vẻ mặt đã từng sủng nịch ca ca kia.

Vô luận có giống nhau như thế nào, chính mình chung quy vẫn không phải ca ca.

“Nói cho cùng, ngươi là vì đố kỵ Liên Nhi, mới không dung nạp y.”

“…Ngươi biết y nếu còn sống, ta vĩnh viễn sẽ không yêu ngươi! Cho nên ngươi đố kỵ y!”

Chỉ cần ca ca sống, ngươi vĩnh viễn cũng sẽ không yêu ta.

“Ngươi tàn khốc bất nhân.”

Ta đố kỵ ca ca.

Tàn khốc bất nhân.

Phượng Thương chậm rãi mở mắt ra, trong mắt là một trận chua xót, môi dưới vừa sưng vừa đau, một lát sau mới hiểu được, ra là bị chính mình cắn rách.

Bởi vì mơ thấy quá khứ, mà mình ở trong mơ lại không thể chịu đựng được.

Im lặng cười cười, đau đớn trên môi càng thêm rõ ràng hơn. Phượng Thương chớp chớp mắt, tình cảnh trước khi mình ngất xỉu dần dần hiện lên trong đầu, hô hấp của y bắt đầu dồn dập hơn, cố sức cắn môi, không để cho mình hừ ra tiếng.

Dục Trăn vì ca ca, mới chạy tới đây a…

“Cẩn? Ngươi tỉnh?”

Bên tai đột nhiên vang lên thanh âm kinh hỉ của Dục Trăn, toàn thân Phượng Thương thoáng chốc cứng đờ, hầu như là theo phản xạ mà nhắm chặt hai mắt lại, không chịu mở ra, chỉ có mi mắt hơi rung động là đang biểu hiện kích động của y.

“Cẩn? Ngươi tỉnh phải không? Cảm giác thế nào rồi? Có chỗ nào khó chịu sao?”

Trong thanh âm của Dục Trăn mang theo sự khẩn thiết, Phượng Thương im lặng một hồi lâu, mới chậm rãi buông lỏng cánh môi dưới của mình.

Lúc mở mắt ra, trong mắt chỉ là một mảnh băng lãnh.

Y ngẩng đầu, có thể thấy được Dục Trăn đang ngồi ở bên giường, vẻ mặt mừng rỡ nhìn y.

Bàn tay giấu ở dưới chăn đã nắm lại thành quyền, móng tay hầu như muốn bấm vào trong da thịt, một lát, Phượng Thương mới lạnh lùng cười: “Tĩnh vương sao còn ở nơi này?”

“Cẩn?” Dục Trăn ngẩn người nhìn Phượng Thương, nhất thời không nói được lời nào.

“Ta bảo ngươi cút về, ngươi nghe không hiểu sao? Ai cho ngươi tới đây, ai cho ngươi ở lại? Ngươi cút đi, cút về đi!”

Thấy vẻ mặt Dục Trăn ngỡ ngỡ ngàng ngàng, Phượng Thương càng tức đến hai mắt đều đỏ cả lên, rút tay đẩy Dục Trăn ra ngoài. Thế nhưng hai tay vô lực, đẩy Dục Trăn mà cứ như là đẩy một khối bông gòn vậy, không hề có tí sức lực nào, y cắn răng, ngay cả chân cũng dùng tơi luôn, đến cuối cùng thấy vẫn không có hiệu quả gì, lại trực tiếp vung quyền đánh về phía Dục Trăn.

Dục Trăn nhìn y tựa như một con thú nhỏ bị chọc giận mà công kích lung tung, nắm tay đánh lên người mình vẫn không có chút khí lực nào, không khỏi cảm thấy vừa buồn cười…

Là vừa yêu thương.

Chờ đến khi Phượng Thương thở dốc rồi, mới vươn tay bắt lấy hai cái tay còn đang quơ loạn xạ kia, kéo y dựa vào người mình, lẩm nhẩm nói: “Cẩn, đừng làm rộn nữa, ngươi vừa mới tỉnh lại, thân thể còn yếu lắm, không chịu được ngươi cứ lăn qua lăn lại như vậy đâu.”

Phượng Thương giãy dụa vài cái vẫn không được, chỉ có thể nửa tựa trên vai Dục Trăn thở dốc, nghe Dục Trăn nói với mình thân thiết như vậy, trên mặt không khỏi ngỡ ngàng.

“Ngươi a! Ngươi nói xem ngươi là loại người gì chứ hả?” Thấy Phượng Thương an tĩnh lại rồi, Dục Trăn mới nghiêm mặt lại, nghiêm túc nói.

Phượng Thương nhìn hắn, vẻ mặt vẫn ngây ra như trước, cái gì cũng không nói được.

“Có Hoàng đế nào tự mình chạy tới chỗ phản tặc chiêu hàng không? Ngươi nếu có sơ xuất gì, ngoài kia cũng có biết bao nhiêu người xui xẻo theo ngươi, ngươi biết không?”

Phượng Thương chỉ an tĩnh ngồi đó nghe Dục Trăn nói, cũng không phản bác, cũng không lên tiếng, trong mắt thủy chung là một mảnh mờ mờ mịt mịt.

Dục Trăn nhìn dáng dấp của y, cuối cùng cũng giận không nổi nữa, không quá ôn nhu mà vươn tay ra, cố sức xoa xoa đầu y, sau đó đem đầu y ấn vào hõm vai mình, mắn một tiếng: “Hỗn trướng!” Trong thanh âm cuối cùng lại hiện lên một tia nghẹn ngào.

Phượng Thương giật giật thân mình, muốn giãy ra nhìn, lại bị Dục Trăn giữ chặt lại, Phượng Thương hơi chớp mắt, mê man trong mắt càng thêm sâu.

“Ta hỏi qua An Nhiên rồi, đám phản tặc này căn bản không bắt được Liên Nhi. Ngươi vì sao lại muốn gạt ta? Khi đó rõ ràng đã chống đỡ không được nữa, tại sao còn muốn giận dỗi với ta? Ngươi biết không…” Thanh âm của Dục Trăn càng ngày càng thấp, nói ra ba chữ “ngươi biết không” xong, cũng không nói thêm được lời nào nữa.

Một lúc lâu sau, Phượng Thương lại chưa từ bỏ ý định giãy dụa, Dục Trăn vẫn như trước ấn đầu y, không cho y ngẩng đầu, Phượng Thương tựa hồ nghe được bên tai có tiếng nức nở nho nhỏ, một lát sau, mới nghe được Dục Trăn nói tiếp: “Lúc nhìn thấy ngươi đột nhiên ngã xuống như vậy, ta đều nghĩ trời cũng sắp sập luôn rồi.”

“Ngươi nói láo!” Phượng Thương hầu như là vô thức kêu lên, tim lại đập nhanh đến mức không kiềm chế được, thanh âm từ trong hõm vai Dục Trăn truyền ra, thế nhưng khí thế trong đó đã giảm hơn phân nửa rồi.

Dục Trăn tự giễu mà cười cười, lẩm bẩm nói: “Ta cũng thấy nó giả dối. Ta rõ ràng… Còn nhớ Liên Nhi mà…”

Phượng Thương ngẩn ra, ngay cả thân mình đang yếu ớt giãy dụa cũng ngừng lại, bắt chước Dục Trăn nở nụ cười, hai mắt nhắm nghiền: “Không sao. Cho dù ngươi cả đời này vẫn nhớ ca ca, cũng…”

“Ngươi nghe ta nói đã!”

Trong thanh âm của Dục Trăn có chút buồn bực. Phượng Thương giật mình, ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Một hồi lâu, cảm giác được bàn tay đang ôm mình của Dục Trăn dần dần trở nên ôn nhu hơn.

“Có lẽ cả đời này, ta cũng không quên được Liên Nhi. Ta thương y, khi ta phát giác ra rồi, ta thậm chí có một lần bởi vì cảm thấy sợ hãi mà muốn động thủ giết y, để y không trở thành chướng ngại của ta được nữa, vậy mà đến cuối cùng, ta vẫn không thể hạ thủ được. Cảm tình như vậy, ngay cả ta cũng không có biện pháp phủ nhận nó, vứt bỏ nó.”

Cảm giác được thân thể Phượng Thương bỗng trở nên cứng nhắc mất tự nhiên, Dục Trăn thầm thở dài, như trấn an mà ôm y chặt hơn, “Thế như, giống như ngươi nói vậy, y đã… đã chết rồi. Ngươi cũng không cần trở thành thế thân của y, ngươi là một Hoàng đế, không cần phải… ủy khuất bản thân như vậy.”

“Nếu ngươi không muốn, ta sẽ không miễn cưỡng ngươi.” Phượng Thương cắn răng, gian nan nói ra từng chữ từng chữ một.

Dục Trăn vừa buồn cười lại vừa yêu thương mà ôm y: “Ta là muốn nói, Cẩn, ta nghĩ… Biết đâu, ta có thể, thử tách các ngươi ra xem sao.”

Phượng Thương lần này triệt để ngây ngẩn cả người, chỉ tựa trên vai Dục Trăn, mặc cho Dục Trăn ấn đầu mình, ngay cả nói cũng không nói ra được.

“Y là Liên Nhi, ngươi là Cẩn, Liên Nhi đã mất. Ta nghĩ, có lẽ, ta sẽ thử yêu ngươi xem sao.”

Thật lâu sau đó, hai người không ai nói thêm câu nào, chỉ là lẳng lặng nghe tiếng hít thở của nhau, thật giống như tất cả những lời nói vừa rồi đều chỉ là một giấc mộng thôi vậy.

“Dục Trăn.” Qua một lúc lâu, Phượng Thương mới run giọng mở miệng, Dục Trăn hơi giật giật người, liền nghe được câu hỏi cứng nhắc của Phượng Thương: “Ta có phải đã chết rồi không?”

Cánh mũi Dục Trăn chua xót, thấp giọng cười mắng: “Đồ ngốc, Hoàng thượng là vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, sao có thể dễ dàng nói chết như vậy!”

“Vậy nhất định là đang nằm mơ rồi.” Phượng Thương có chút thất vọng mà nói tiếp.

Dục Trăn tức giận vươn tay ra, cố sức nhéo lỗ tai y một cái: “Nằm mơ có thấy đau không?”

Phượng Thương đau đến nhíu mày, ngẩng đầu lên, liền thấy Dục Trăn đang dở khóc dở cười nhìn chính mình, sửng sốt một hồi lâu, mới cẩn cẩn thận thận hỏi thêm một câu: “Thật sự sao?”

“Thật sự.”

“Thật sự… Thật sự?”

“Thật sự thật sự.” Dục Trăn cười cười, học theo ngữ khí của Phượng Thương mà trả lời.

Phượng Thương không nói gì nữa, qua thật lâu sau, mới đột nhiên cắn răng một cái, vươn tay ra ôm lấy cổ Dục Trăn rồi hôn lên một cái.

“Như vậy mới tương đối chân thật.”

Tĩnh dưỡng được vài ngày, thân thể Phượng Thương cũng đã tốt hơn. Y vốn là người luyện võ, dư độc nay đã hết, uống thêm vài chén dược, lại được tẩm bổ cũng không ít, hơn nữa mấy ngày nay được ở cùng một chỗ với Dục Trăn, trong lòng vui vẻ, đương nhiên sẽ mau chóng khỏe hơn.

Chờ sự tình xử lý ổn thỏa hết rồi, An Nhiên liền tuyển ra mười người có thanh danh trong Hoài Châu quân, lại để cho tri phủ Hoài Châu chuẩn bị một đội mã xa thật tốt, chuẩn bị đưa hai người quay về Thịnh Kinh.

Dọc theo đường đi, Dục Trăn cũng y theo lời mình nói, ân cần quan tâm chăm sóc Phượng Thương, mà Phượng Thương cũng không nghe hắn gọi tiếng “Liên Nhi” nào nữa.

Phượng Thương vốn không cầu gì nhiều, như vậy đã cảm thấy rất mỹ mãn, cho nên cũng không nói gì nữa, cả ngày vui cười ở bên cạnh Dục Trăn, hai người quả thật là thân mật ngọt ngào như đường vậy.

Về đến Thịnh Kinh.

Dục Trăn trở về Tĩnh vương phủ của mình để lo liệu vài việc, Phượng Thương thì trở lại trong cung, nhưng đã sớm có người chờ ở đó.

“Nhàn vương phi? Bà ấy tiến cung làm gì?” Nghe được Miên Hạ bẩm báo, Phượng Thương nhất thời ngây ngẩn cả người.

Nhàn vương phi vốn là phi tử của Bình Vũ đế, trước đây khi Phượng Thương đăng cơ, đáng lẽ phải bị xử tử cùng với Ngụy đế như các phi tử khác mới đúng, chỉ là Phượng Thương nể tình bà là mẫu thân của Dục Trăn, cho nên liền mượn đại một cái cớ nào đó, giữ lại bà, giữ nguyên phong hào, phong làm Vương phi, để Dục Trăn đưa về phủ.

Theo lý mà nói, Phượng Thương khiến cho bà một đêm mất đi tất cả mọi thứ, bao gồm cả trượng phu, còn có địa vị tôn quý của bà và tương lai nhi tử yêu quý của bà nữa, Nhàn vương phi hẳn là hận Phượng Thương còn không kịp, ngay cả nghi lễ vấn an thường ngày đều miễn hết, sao lúc này lại đột nhiên tìm tới cửa, thật sự khiến Phượng Thương có chút ngoài ý muốn.

Sơ tẩy xong xuôi, lại đổi một thân cung trang (trang phục hoàng cung), Phượng Thương mới gọi Miên Hạ tới, triệu kiến Nhàn vương phi.

Có thể ở trong hậu cung bảo trì ân sủng của quân vương hơn hai mươi năm, Nhàn vương phi đương nhiên cũng có cái độc đáo của bà, chậm rãi đi vào cung điện, dịu dàng thi lễ, biểu đạt sự thần phục của mình, nhưng cũng không làm mất đi tư cách của trưởng bối, Phượng Thương nhìn thấy cũng không khỏi âm thầm tán thưởng.

Tùy rằng tuổi đã không còn trẻ nữa, thế nhưng dung mạo của Nhàn vương phi lúc này vẫn mang theo vài phần hoa lệ, Phượng Thương nhìn nhìn, không nhịn được mà so sánh xem Dục Trăn thừa hưởng sự mỹ lệ của mẫu thân mình ở chỗ nào.

Chờ hai bên lễ nghi xong rồi, Phượng Thương mới cười mở miệng trước: “Thẩm nương (thím) hôm nay tiến cung, không biết là vì chuyện gì?”

Trên lễ nghĩa thì xưng một tiếng Vương phi đã đủ rồi, chỉ là vì người trước mặt đây là mẫu thân của Dục Trăn, cho nên Phượng Thương mới vô thức kêu thân thiết như vậy, mơ hồ cũng vì muốn lấy lòng bà một chút.

“Lão thân có một chuyện, thỉnh cầu Hoàng thượng thành toàn.” Dứt lời, Nhàn vương phi cũng không đợi Phượng Thương trả lời mà quỳ xuống ngay lập tức.

Phượng Thương ngẩn ra, vội vã nâng bà dậy: “Thẩm nương là người trong nhà, ở đây cũng không có người ngoài, hà tất phải câu nệ, có chuyện gì người cứ nói thẳng không sao.”

Hoàng đế nói như thế, Nhàn vương phi đương nhiên sẽ không cho là thật, nếu Phượng Thương thật sự nhớ người trong nhà, năm đó cũng sẽ không đem nhiều người ra xử tử như vậy.

Đành phải khách khí mà cười, Nhàn vương phi cũng không quanh co, châm chước nói: “Lão thân ngày hôm nay tới, là muốn mang cái mặt dày này van cầu Hoàng thượng tứ hôn cho tiểu nhi tử nhà ta.”

Sắc mặt Phượng Thương nhất thời biến đổi, một lát sau mới bình ổn tâm tình, đáp một tiếng: “A?”

“Dục Trăn năm nay đã hai mươi bảy rồi, đáng lẽ phải sớm thành hôn từ hai, ba năm trước mới đúng, chỉ vì một số chuyện nên vẫn cứ nán lại. Hôm nay thiên hạ thái bình, lão thân mới dám tới van cầu Hoàng thượng, ban cho tiểu nhi một cái hôn sự.”

Tình tự của Phượng Thương đã sớm che giấu thật tốt, lúc này chỉ nhàn nhạt cười một tiếng: “Như vậy, thẩm nương chắc đã chọn được nàng dâu tương lai cho mình rồi sao?”

“Chính là thiên kim nhà Công bộ thượng thư, từ nhỏ đã quen biết với Dục Trăn, cũng môn đăng hộ đối, hôm nay cũng đã tới tuổi thành hôn, chính là người thích hợp nhất mà ta đã chọn.”

Phượng Thương làm như suy tư một trận, sau đó mới gật đầu mỉm cười.

“Lựa chọn của thẩm nương, trẫm đương nhiên tin tưởng, thiên kiêm của công bộ thượng thư… Ân, trẫm cũng có nghe nói là một cô nương không tồi. Chỉ là chuyện tứ hôn, không nên tùy tiện quá, chuyện này, trẫm sẽ nhớ kỹ, ít ngày nữa sẽ cho thẩm nương một câu trả lời thỏa đáng.”

Nhàn vương phi cũng nở nụ cười, dịu dàng cuối đầu: “Tạ ơn Hoàng thượng.” Không đợi Phượng Thương mở miệng, bà liền thức thời nói tiếp, “Nghe nói Hoàng thượng vừa từ bên ngoài trở về, lão thân cáo lui trước, thỉnh Hoàng thượng nghỉ ngơi cho tốt.”

“Đa tạ thẩm nương quan tâm, hôn sự của Tĩnh vương, trẫm nhất định sẽ chuẩn bị tỉ mỉ.”

Hai người cứ thế khách sáo một trận, Nhàn vương phi mới theo Miên Hạ đi ra ngoài.

Phượng Thương một mình ngồi ở trong điện, nửa tựa trên ghế nệm, vô thức nắm chặt lấy chén trà Miên Hạ vừa dâng lên, sắc mặt từng chút từng chút trầm xuống.

Nhàn vương phi nói rất đúng.

Con cháu Hoàng thất, hai mươi tuổi đã thành thân rồi, Dục Trăn đã từng là hoàng tử được sủng ái nhất, người thị tẩm tất nhiên không thiếu, nhưng hôn sự vẫn quá cẩn thận, vài năm nay hoàng quyền tranh chấp, đương nhiên không thể nói tới chuyện hôn sự được, vì thế mới kéo dài tới hôm nay.

Nhàn vương phi đối với chuyện chung thân đại sự của Dục Trăn đương nhiên lo lắng, từ đầu năm đã bắt đầu sắp xếp, vì thế mà cãi nhau với Dục Trăn không biết bao nhiêu lần, Phượng Thương cũng biết tới. Trước đây là bởi vì Phượng Thương muốn Dục Trăn tùy tiện tìm một người cho có lệ, mới tìm tới Nhan Sơ nữ nhi của Tả thừa tướng, nhờ vậy mà hai người mới có thể đi tới hôm nay.

Nhan Sơ đương nhiên là người mà Phượng Thương đã chọn ra trong hàng nghìn hàng vạn người, chỉ là, Nhan Sơ bây giờ đã trở thành phi tần trong hậu cung của Phượng Thương, đương nhiên không có khả năng gả cho Dục Trăn được nữa, lúc này Nhàn vương phi lại tới xin tứ hôn, thật sự là khó cho Phượng Thương rồi.

Trong một năm này, y chỉ thầm mong sao cho mình thoát khỏi hôn sự, nơi nơi lấy lòng Dục Trăn, nhưng lại quên mất, Dục Trăn cũng phải thành gia.

Chỉ là để Dục Trăn phải cưới một nữ nhân mà y không quen không biết, Phượng Thương thật sự không cam lòng.

Càng nghĩ tâm càng phiền, chén trà trong tay bỗng phát ra một tiếng “rốp”, vỡ ra thành mảnh nhỏ rơi xuống đất, cắt một đường trên tay Phượng Thương, nhất thời máu chảy đầy tay, từ xa nhìn lại trông rất dọa người.

Miên Hạ nghe được âm thanh vang lên liền thò đầu vào nhìn, mắt vừa nhìn tới tay Phượng Thương, thoáng chốc đã kêu lên tiếng: “Hoàng thượng!” Vội vã chạy tới, bất chấp thân phận của mình mà nắm lấy tay Phượng Thương lên xem, “Sao lại không cẩn thận như vậy? Đã nói bao nhiêu lần rồi, lúc đang cầm đồ vật thì đừng nghĩ gì khác hết, vậy mà ngươi cứ không chịu nghe…”

Nhìn Miên Hạ giống như khi còn bé hay dịu dàng lên tiếng quở trách mình, Phượng Thương mới thoáng ổn định tâm tình, cười thầm trong bụng, chờ Miên Hạ nói xong rồi, mới ngẩng đầu lên khẽ quát một tiếng: “Làm càn!”

Miên Hạ lúc này mới kịp phản ứng, nhất thời buông tay, hai đầu gối quỳ xuống đất: “Nô tỳ đáng chết, thỉnh Hoàng thượng thứ tội! Thế nhưng Hoàng thượng, vết thương trên tay người nhất định phải xử lý ngay lập tức, để nô tỳ đi truyền thái y.”

Thấy phản ứng của Miên Hạ, Phượng Thương thiếu chút nữa cười ra tiếng, nhưng vẫn nghiêm mặt như trước: “Được rồi được rồi, chỉ bị thương nhẹ thôi mà, trẫm tự mình xử lý là được, ngươi đi ra ngoài đi, đừng để cho người khác vào quấy rầy ta.”

Miên Hạ ngẩng đầu nhìn y một cái, chần chừ đáp một tiếng, một bên lui ra ngoài, một bên còn mang vẻ mặt lo lắng nhìn tay Phượng Thương, thấy y thật sự lôi dược ra bôi lên rồi, mới an tâm mà đóng cửa lại.

Bên trong cánh cửa, Phượng Thương cười đến giống như một con mèo vừa ăn vụng xong, một bên chẳng thèm quan tâm tới vết thương trên tay mình, một bên cuộn người trên ghế đệm mà tính tính toán toán.

Muốn y thỏa hiệp với Nhàn vương phi là tuyệt đối không có khả năng, cho dù Dục Trăn phải thành thân đi nữa, cũng nhất định phải cưới một nữ nhân mà y có thể khống chế được, đương nhiên, không cưới vợ mà bồi bên cạnh y cả đời vẫn là phương án tốt nhất.

Chỉ là, nữ nhi của công bộ thượng thư, theo như lời Nhàn vương phi nói, đúng là một người cực kỳ thích hợp…

Chân Minh tháng mười hai năm thứ hai, công bộ thượng thư bị các thượng thư đồng liêu lên án lấy quyền mưu tư, tham ô làm rối kỷ cương, qua kiểm chứng rõ ràng là thật, Chân Minh đế niệm tình ông đã nhiều năm làm quan, công tích không nhỏ, được miễn tử tội, chỉ thu hồi chức vụ, tịch thu phân nửa gia sản, sung vào quốc khố, bản thân ông bị lưu đày Tây Cương, người nhà không bị liên lụy.

Trời tuyết tháng mười hai liên miên không ngớt, trong ngự hoa viên chỉ còn lại một gốc hàn mai đang nở rộ, hòa cùng với bông tuyết, nhàn nhạt tỏa hương, ngược lại càng thêm tao nhã.

Vừa cho cung nhân lui xuống xong, Phượng Thương liền khẩn cấp mà quấn lấy cổ Dục Trăn hôn lên, kịch liệt triền miên, một hồi lâu mới chịu tách ra, hai người đều phải cúi đầu thở dốc.

Dục Trăn dở khóc dở cười nhìn cái người y hệt như một con thú nhỏ mà không có chút quy tắc nào trước mặt, thấy ánh mắt y hơi hơi lưu chuyển, lấp la lấp lánh, khẽ liếm cánh môi có chút ửng đỏ của mình, giống như lại muốn hôn thêm lần nữa vậy.

Hắn vội vã đỡ lấy vai Phượng Thương, nhẹ giọng cười mắng: “Ngươi không biết kiềm nén một chút sao? Ở đây dù gì cũng là ngự hoa viên, đâu đâu cũng có tai mắt, làm cho người ta nhìn thấy, ngươi nói phải lo liệu thế nào?”

Phượng Thương chẳng thèm quan tâm mà nhướng mày: “Thiên hạ này đều là của ta, lẽ nào ta không được hôn người mình thích sao? Đừng nói là sau lưng người khác, cho dù ta có hôn ngươi ở trước mặt bọn họ đi nữa, có ai dám nói chứ?”

“Ngươi a!” Dục Trăn bất đắc dĩ nhéo nhéo mũi Phượng Thương, “Chuyện trên triều lúc nào cũng thuận theo ý ta rồi, nếu như bị người ta phát hiện quan hệ của ta và ngươi, như vậy ta sẽ bị người ta mắng là lấy sắc dụ quân đó a.”

“Ai nói?” Phượng Thương cau mày lại, ánh mắt cũng lạnh xuống.

Dục Trăn nhìn y, trong lòng thở dài, Phượng Thương chung quy vẫn là người thích hợp làm Hoàng đế nhất. Chung tình với mình, ẩn đi một thân lãnh khốc, lúc nào cũng đi theo lấy lòng, thật sự là làm khó y rồi.

Một lát sau Dục Trăn mới lắc đầu cười: “Không có, ta chỉ nói nếu như mà thôi.”

“Ai dám khua môi múa mép cái chuyện này, ta khiến hắn cả đời cũng nói không được.” Phượng Thương nhàn nhạt nói ra một câu nói, thấy Dục Trăn bình tĩnh nhìn mình, mặt mới giãn ra cười nói: “Được rồi, không nói mấy chuyện mất hứng này nữa. Ngươi mấy ngày nay không tiến cung, là bởi vì nương ngươi sao?”

Dục Trăn sửng sốt: “Ngươi biết à? Bà vốn muốn ta cưới thiên kim của công bộ thượng thư, dù sao trước đây từng có duyên vài lần, môn đăng hộ đối, cũng thích hợp, ta cùng nương tranh chấp vài ngày, không có cách nào khác, lại không nghĩ tới công bộ thượng thư đã xảy ra chuyện trước rồi.”

Phượng Thương khẽ cười một tiếng, đắc ý nhìn Dục Trăn không nói lời nào.

Dục Trăn bị y nhìn đến trong lòng như nhũn ra, một lát mới khẽ động: “Lẽ nào, là ngươi…”

“Nương ngươi âm thầm tiến cung tìm ta, muốn ta tứ hôn cho ngươi, ta cũng hiểu được, hôn sự này không phải dễ dàng từ chối, nói môn đăng hộ đối sao, công bộ thượng thư đã là nhất phẩm đương triều, đương nhiên có tư cách xứng đôi với ngươi, hơn nữa các ngươi lại “có duyên vài lần” đó, lại càng chết nữa.

Ngươi nếu như trước đây cưới Nhan Sơ, vậy là tốt rồi, bây giờ Nhan Sơ đã ở trong cung của ta, có muốn giải quyết thì chỉ có thể xuống tay từ cái môn đăng hộ đối kia mà thôi. Chỉ cần không còn môn đăng hộ đối, thì ta và ngươi không cần mở miệng, nương của ngươi cũng sẽ không chịu.”

“Cho nên ngươi tính kế công bộ thượng thư, khiến ông ấy bị mất chức?”

Phượng Thương thấy Dục Trăn sắc mặt âm trầm, trong lòng nhất thời hoảng lên, trên mặt đương nhiên không biểu hiện ra được, chỉ có thể lạnh lùng nói: “Đương nhiên không phải, ông ta còn cần đến ta tính kế sao? Chỉ cần khiến người lưu tâm tới những việc ông ta làm, đương nhiên sẽ rõ ràng cả thôi. Đó là do ông ta không giữ mình trong sạch, không nên trách ta.”

Dục Trăn biết y nói không sai, một lát sau mới cứng nhắc nói: “Ngay cả như vậy, ngươi chỉ chăm chăm vào cái sai của ông ta, đều là vì tư tâm, không thấy quá đáng sao?”

“Lẽ nào ngươi muốn kết hôn với nữ nhân kia?” Phượng Thương nhướng mi, không vui mà nhìn Dục Trăn.

Dục Trăn lui lại một bước, nhàn nhạt nói: “Ta cuối cùng cũng phải kết hôn, không phải sao?”

“Dục Trăn!” Thấy Dục Trăn lui bước, Phượng Thương cắn răn kêu một tiếng, vẻ mặt căm giận.

Dục Trăn vẫn không nói lời nào, một lát sau, Phượng Thương mới đầu hàng trước, tiến lên trước dịu dàng nói: “Ta đương nhiên biết ngươi phải kết hôn, chỉ là muốn chọn một người mà ngươi vừa lòng, ta cũng vừa lòng, không thể sao?”

Dục Trăn nghe ngữ khí của y mềm nhẹ xuống, cũng không muốn cãi nhau với Phượng Thương nữa, vội ho một tiếng: “Nhưng ngươi cũng không nên quyết định như thế… Ta tuy rằng không quan tâm tới chuyện cưới người nào, thế nhưng thiên kim của công bộ thượng thư với ta dù sao cũng có chút tình nghĩa, ngươi bởi vì chuyện của ta mà liên lụy nàng, dù sao…”

“Sẽ không như vậy nữa, sẽ không như vậy nữa!” Thấy Dục Trăn thở phào một tiếng, Phượng Thương nhất thời nở nụ cười, không ngừng nói.

Nhìn Phượng Thương cười giống như một đứa trẻ, Dục Trăn cũng không khỏi bất đắc dĩ cười: “Ngươi a…”

Không đợi Dục Trăn nói xong, Phượng Thương đã cọ cọ qua kéo lấy tay hắn: “Nè, ta nói, Dục Trăn, không bằng ngươi tiến cung theo ta đi.”

“Cái gì?” Nghe Phượng Thương nói vậy, Dục Trăn nhất thời không rõ.

Phượng Thương một bên gác cằm lên vai Dục Trăn, một bên cười nhẹ giọng cầu xin: “Theo ta đi, theo ta đi, dọn vào trong Phượng Uyên cung, ta sẽ tìm một cái cớ không để cho ngươi khó xử.”

“Không được!” Dục Trăn không chút nghĩ ngợi mà cự tuyệt.

“Ta hiện tại không phải cách vài ngày lại tiến cung ngủ sao? So với dọn vào cũng đâu khác là mấy, quân thần thì phải cho ra quân thần chứ, ta sao có thẻ dọn vào tẩm cung của ngươi!”

“Vốn đã không chỉ là quân thần mà, huống hồ chỉ cần tìm một cái cớ, không ai dám nói gì đâu.”

“Không được, tuyệt đối không thể!” Dục Trăn nghiêm mặt lại, “Người khác không dám nói, không có nghĩa là không dám nghĩ, ta không muốn sau này trên sử sách ghi chép ngươi là một tên hôn quân hảo nam sắc, mà nam sắc kia lại là ta.”

Phượng Thương vẫn không từ bỏ ý định, một bên cười nói: “Ta vốn có tính hảo nam sắc mà, vốn là thích ngươi a, trên sách sử sau này viết cái gì, không phải là do ta quyết định sao? Nếu có viết đi nữa, cũng là chuyện sau này chúng ta chết rồi, trọng yếu hơn lúc này sao?”

“Ta nói không được là không được! Cẩn, nghe lời, tuyệt đối không thể tự ý quyết định việc này, bằng không ta sẽ không tha thứ cho ngươi!” Dục Trăn cắn răng một cái, bắt lấy vai Phượng Thương nói từng câu từng chữ.

Phượng Thương nhìn hắn, chậm rãi mím môi, cũng không nói lại nữa.

Một lát sau, Dục Trăn mới buông tay, hít một hơi nói nhỏ: “Ngày hôm nay ta về trước có việc, hai ngày nữa sẽ trở lại.” Dứt lời, cúi đầu hôn một cái lên trán Phượng Thương, xoay người rời đi.

Phượng Thương một mình đứng trên mặt tuyết, thật lâu vẫn không động, mãi đến khi bầu trời hạ tuyết xuống, thấm ướt y phục y, y mới bước từng bước lui vào trong đình, trên mặt lộ vẻ bi thương.

Ngươi luôn là như thế này, nói cái gì sẽ yêu thương ta, nhưng cuối cùng đều là vì kẻ khác mà tới thương ta.

Ngươi nói ngươi cuối cùng cũng phải kết hôn, năm đó khuyên ngươi cưới Nhan Sơ, ngươi vì sao lại không đồng ý? Ngươi khi đó, không phải là vì ca ca nên không cưới sao? Hôm nay ngươi lại nói với ta, ngươi cuối cùng cũng phải kết hôn…

Sách sử hậu thế, ngươi bên ngoài nói gì, đối với ngươi mà nói, quan trọng như vậy sao? Ta đều không quan tâm, ngươi cần gì phải thay ta quan tâm?

Bóng đêm như nước, trong Phượng Uyên cung là một mảnh an bình, Dục Trăn nghiêng người trốn vào chỗ tối, chờ đội tuần tra đi qua mới ló người ra, vội vàng đi vào phòng ngủ của Phượng Thương.

Vốn là sợ Phượng Thương sẽ ầm ĩ không chịu để yên, muốn mình không dọn vào cung là không được, cho nên mới nói mấy hôm nữa sẽ vào.

Chỉ là vừa trở lại phủ, một đêm trằn trọc, nhất thời sợ Phượng Thương sẽ lại nghĩ ra cách quái gở gì đó, rồi lại nhất thời lo lắng Phượng Thương một mình đau buồn, thành ra không cảm thấy buồn ngủ chút nào cả. Một bên nghĩ tới lời mình đã nói, một bên lại muốn quan tâm Phượng Thương, Dục Trăn cuối cùng cũng chờ không được nữa, muốn nhìn thấy Phượng Thương một chút cho an tâm, thế nên nửa đêm nửa hôm liền len lén ra phủ, trà trộn vào trong cung.

“Tĩnh vương?”

Dục Trăn đang muốn đẩy cửa đi vào, phía sau đột nhiên truyền tới một tiếng khẽ gọi, Dục Trăn trong lòng cả kinh, quay đầu đi, liền thấy cung nữ Miên Hạ hầu hạ bên cạnh Phượng Thương.

Dục Trăn bình thường ra vào Phượng Uyên cung, có vài người đương nhiên cũng không giấu được, tỷ như Miên Hạ. Chờ đến khi thấy được người tới là Miên Hạ rồi, Dục Trăn mới thở phào một hơi, buông lỏng nắm tay.

Giống như là muốn xác định có phải Dục Trăn hay không, Miên Hạ mới tiến lên một chút, liền mỉm cười cúi người nói: “Nô tỳ bái kiến Tĩnh vương.”

“Không cần đa lễ, ngươi lui ra trước đi.” Dục Trăn phất phất tay cho có lệ.

Miện Hạ nhưng lại không ly khai, vẫn cười nói: “Vương gia muốn tìm Hoàng thượng sao? Thế nhưng Hoàng thượng hôm nay không có trong Phượng Uyên cung.

Dục Trăn ngẩn ra: “Không có?”

“Vâng, Hoàng thượng tới Tố Trữ cung của Nhan Phi nương nương rồi.”

“Nhan phi nương nương? À…”

Một lát mới hiểu được, Nhan phi nương nương chính là Nhan Sơ mà trước đây Phượng Thương muốn chỉ hôn cho mình, Dục Trăn vô thức hơi nhíu mi, cũng không nói thêm gì nữa.

Miên Hạ cũng không nhìn mặt hắn, chỉ là cười nói: “Hoàng thượng hẳn là sẽ ngủ lại chỗ của Nhan phi nương nương, vương gia muốn đợi sao? Có cần nô tỳ chuẩn bị cho vương gia…”

“Không cần.” Thấy Miên Hạ như xoay người muốn đi, Dục Trăn vội vã gọi nàng lại, chờ Miên Hạ ngẩng đầu lên rồi, hắn mới chần chờ một chút, nói tiếp, “Không cần đâu, bây giờ trở về. Chuyện bổn vương tới đây, ngươi không cần nói với Hoàng thượng.”

“A? Vâng.” Miên Hạ có chút ngoài ý muốn nhìn Dục Trăn một cái, liền ôn thuận đồng ý.

Dục Trăn thấy nàng không có ý tứ rời đi, dưới chân ngập ngừng, không thể làm gì khác hơn là chính mình đi trước.

Hắn vốn cho rằng, ban ngày cãi nhau một trận như vậy, Phượng Thương buổi tối không chừng sẽ ở trong phòng tức giận một mình, thế nên mới tính tiến cung, dỗ dành y một chút, coi như là chưa từng có chuyện gì phát sinh qua.

Lại không nghĩ rằng, Phượng Thương sẽ tới chỗ của phi tử hậu cung.

Không rõ ý vị mà cười một tiếng, Dục Trăn ẩn vào trong màn đêm, yên lặng ly khai.

Nói không chừng, hắn đã đánh giáo cao sự ảnh hưởng của mình tới Phượng Thương rồi.

Advertisements