Túy Nhược Thành Hoan

– Trần Sắc –

Biên tập: Mây

-oOo-

Chương 8

Chân Minh năm thứ hai, đông tuyết tới đặc biệt sớm, bông tuyết bay đầy trời, phủ khắp mọi ngõ ngách của Thương Lan.

(Mấy chương trước Mây có edit niên hiệu sau khi Phượng Thương lên ngôi là Thục Minh, thật ra là Chân Minh mới đúng T_T~ Mọi người thông cảm vì sự bất cẩn của Mây nhé, bản word sẽ được chỉnh sửa đàng hoàng ^^~)

Trong Tĩnh vương phủ lại văng vẳng những tiếng ho khan áp ức, Tĩnh vương Dục Trăn cứ cách hai ba ngày là lại mời đại phu từ bên ngoài tới, kê không biết bao nhiêu là phương thuốc, không khỏi khiến cho kẻ khác phải hiếu kỳ, đến tột cùng là ai bị bệnh, để cho Tĩnh vương phải quan tâm như vậy.

“Đại ca, khụ khụ, ta đây mùa đông năm nào mà chẳng đổ bệnh, qua đông là tốt rồi, ngươi không cần thỉnh đại phu nhiều như vậy a.” Tiểu Liễu nửa tựa ở trên giường, gương mặt hồng hào thường ngày giờ đã có phần tái nhợt, người cũng gầy đi, nhưng tinh thần vẫn còn hoàn hảo, thấy Dục Trăn mỗi ngày đem một loại thuốc khác nhau đưa tới, cuối cùng cũng không nhịn được mà thở dài.

Dục Trăn cười cười đưa dược cho y: “Năm nào cũng phát bệnh, ngươi không thấy chán sao? Cứ trị tận gốc là tốt nhất. Huống chi đại ca ta đâu phải là không mời nổi đại phu đâu, sao lại để cho ngươi chịu khổ được?”

Tiểu Liễu dở khóc dở cười: “Chỉ là có chút khụ… khụ khụ, ho khan mà thôi, cũng không thấy khó chịu chỗ nào nữa, lâu rồi cũng quen mà.”

“Còn quen nữa! Một câu nói cũng không xong, dễ chịu sao? Hơn nữa, ngươi không nhìn lại dáng dấp của mình xem, người thì gầy, sắc mặt cũng kém.” Dục Trăn theo thói quen xoa xoa đầu Tiểu Liễu.

Tiểu Liếu mấp máy môi, cúi đầu uống thuốc, không thèm nói nữa.

Lại là động tác đó, nếu như mình không uống thuốc, hay là phản bác lại vài câu, nói không chừng ngay cả câu “Ngoan, nghe lời” cũng sẽ được sử dụng.

Thân thể của mình không tốt, ở trong mắt hắn xem ra, lại biến thành vật thay thế của người kia, cho nên mới hảo hảo cưng chiều, hảo hảo bảo hộ như vậy.

Tiểu Liễu thầm cười một tiếng, vậy chắc cũng là phúc khí đi?

Hai người không nói gì mà ngồi im lặng một trận, Tiểu Liễu giống như đột nhiên nhớ tới cái gì đó, chợt nói: “Đúng rồi, đại ca, ta nghe người trong phủ nói, mấy ngày nay Hoàng thượng xuất cung, là thật sao? Như vậy có tốt không? Hoàng thượng không ở lại trong cung, đi tới nơi xa như vậy, có sao không?”

Dục Trăn ngẩn ra: “Ngươi từ đâu nghe được?”

Tiểu Liễu cũng giật mình: “Đại ca không biết à?”

“Đã lâu rồi ta không vào triều, không rõ lắm. Chỉ nghe nói là bãi triều một tháng thôi, chưa nghe nói là Hoàng thượng đi tuần. Huống hồ, trước đó cũng không thấy chuẩn bị gì cả.”

Tiểu Liễu triệt để ngây ngẩn cả người: “Đại ca, không phải là đi tuần, là vi hành, trong cung hai ngày trước không phải đã báo tin cho phủ rồi sao? Nói là Hoàng thượng muốn đi Hoài Châu.”

Tiểu Liễu vừa dứt lời, Dục Trăn hầu như là theo phản xạ mà hừ ra một tiếng, dọa Tiểu Liễu giật mình. Tiểu Liễu khó hiểu nhìn hắn, một lát mới thấy Dục Trăn phục hồi tinh thần lại, xin lỗi mà cười cười.

“Đại ca?”

Dục Trăn lắc đầu: “Không có gì, chỉ là thấy buồn cười thôi.”

“Buồn cười?” Tiểu Liễu không hiểu lắm, “Ta nói chuyện buồn cười lắm sao?”

Dục Trăn lắc đầu, ôn nhu nói: “Không phải ngươi, chỉ là nghĩ có người thật sự rất buồn cười. Hạ lệnh còn không an lòng, phải đích thân tới mới bỏ qua được.”

“Đại ca là nói… Hoàng thượng?” Tiểu Liễu bây giờ mới vỡ lẽ.

Dục Trăn không trả lời, chỉ là hỏi: “Tiểu Liễu, nếu như có một ngày, đại ca có thể sẽ uy hiếp ngươi, ngươi có giết đại ca không?”

“Đương nhiên là không! Đại ca một ngày là đại ca của Tiểu Liễu, thì suốt đời đều là đại ca, cho dù đại ca muốn mạng của Tiểu Liễu, Tiểu Liễu cũng sẽ không bao giờ thương tổn ngươi.” Tiểu Liễu không chút nghĩ ngợi nói, hiển nhiên là bị vấn đề của Dục Trăn làm sợ hãi, một hồi lâu mới dè dặt hỏi, “Đại ca tại sao lại hỏi như vậy?”

“Không có gì, ngươi nghỉ ngơi đi.” Dục Trăn cười vỗ vỗ đầu Tiểu Liễu, “Chỉ là có người, lại nhẫn tâm làm vậy.”

Tiểu Liễu mấp máy miệng, muốn hỏi lại lần nữa, vừa nhấc đầu liền thấy sâu trong mắt Dục Trăn hiện lên một tia thất vọng nhàn nhạt, trong lòng cả kinh, ho khan hai tiếng, ngậm miệng lại.

Dục Trăn làm như không thấy được dị trạng của Tiểu Liễu, lặng yên ngồi một hồi, đột nhiên đứng bật dậy.

“Đại ca?” Tiểu Liễu sửng sốt.

Dục Trăn lúc này mới phục hồi tinh thần lại, che giấu mà cười nói: “Mấy ngày nay đại ca phải xa nhà một chuyến, chuyện trong phủ đều đã dặn dò hết rồi, ngươi có cần gì, cứ việc phân phó hạ nhân, nếu như có việc gấp, có thể kêu quản gia truyền tin cho ta. Còn có, thân thể nếu khó chịu, nhất định phải uống thuốc, biết chưa?”

Tiểu Liễu nghe hắn nói xong, không khỏi nở nụ cười: “Đã biết. Đại ca ngươi yên tâm, Tiểu Liễu tự chăm sóc mình được. Ngươi không cần quan tâm,” chần chờ một chút, Tiểu Liễu cuối cùng cũng nhịn không được mà nói thêm một câu, “Cũng đừng đụng chạm tới Hoàng thượng nữa… Y, dù sao cũng là Hoàng thượng.”

Dục Trăn khẽ lúng túng, chỉ xem như là không nghe thấy, vội ho một tiếng liền xoay người rời đi: “Ngươi hảo hảo nghỉ ngơi đi.”

Hoài Châu ở phía Nam, cách Thịnh kinh nghìn dặm, Dục Trăn lại chỉ cần ba ngày, đổi hết hai con khoái mã (ngựa tốc hành), ngày đêm chạy nhanh đuổi theo.

Tri phủ Hoài Châu sau khi nghe được ý đồ tới đây của hắn, nhất thời muốn ngất xỉu. Thiên tử cải trang vi hành đến Hoài Châu, theo lộ trình thì cũng nên tới từ ba ngày trước rồi, hắn nhưng vẫn chưa biết được, sau này nếu như truy cứu ra…

Dục Trăn vừa nhìn tình hình này, chỉ biết Phượng Thương không ở trong châu phủ.

Hắn còn nhớ rõ lời Phượng Thương nói trong mật chỉ, chỉ biết y sẽ giao cho tri phủ Hoài Châu, cho nên vừa vào thành đã đi thẳng tới châu phủ, vậy mà chưa kịp nói lời nào mới phát hiện ra mình đã đoán sai rồi, trong lúc nhất thời, hắn cũng không khỏi sững sờ ngay tại chỗ.

“Vương gia?” Tri phủ Hoài Châu thấy hắn đứng đó không nói lời nào, cứ tưởng rằng hắn sinh khí, lại càng hoảng sợ, run rẩy kêu một câu.

Dục Trăn khoát tay áo, chỉ đứng đó suy nghĩ một trận, đột nhiên ngẩng đầu hỏi: “Quân đội của Hoài Châu có phải do ngươi cai quản không?”

Tri phủ Hoài Châu nhất thời ngạc nhiên, chỉ gật đầu: “Vốn là do châu phủ cai quản, thế nhưng từ khi Hoàng thượng đăng cơ tới nay, đều giao cho người Hoàng thượng phái tới tiếp quản, hoàn toàn không có quan hệ gì với châu phủ nữa.”

Dục Trăn lại thở phào nhẹ nhõm mà bật cười. Không tồi, còn chưa quên.

Trước đây khi Hoài Châu quân còn thuộc quyền chưởng quản của châu phủ, tri phủ Hoài Châu bị hãm hại, lại được Liên Càng cứu về, bởi vậy có thể thấy được, trong Hoài Châu quân nhất định có thân tín của Phượng Thương. Chỉ là hắn vốn tưởng rằng người đó là tri phủ Hoài Châu, không ngờ lại có người khác.

“Vương gia?” Thấy Dục Trăn thở phào nhẹ nhõm, tâm tư lo sợ bất an của tri phủ tự nhiên cũng nhẹ nhõm theo, lại hỏi thêm tiếng nữa.

Dục Trăn phất tay: “Ngươi trở về đi, coi như bổn vương hôm nay chưa ghé qua, an phận làm tốt chuyện của mình là đủ rồi. Chuyện của Hoàng thượng ngươi cũng không cần phải suy đoán làm chi, không phải là nhắm vào ngươi đâu, chỉ cần ngươi không làm việc gì thẹn với lương tâm, đương nhiên cũng sẽ không bị trừng phạt đến rơi đầu.”

“Vương gia nói rất đúng.” Tri phủ Hoài Châu liên tục gật đầu, thấy Dục Trăn không chút do dự mà quay đầu ngựa bỏ đi, phút chốc đã không thấy tăm hơi, lúc này mới chậm rãi đứng lên, xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán.

Hoài Châu từ xưa vốn là vùng trọng yếu của quân sự, quân đội Hoài Châu phụ trách làm lá chắn cho phía Nam. Hiện tại thiên hạ đã thống nhất, tác dụng của lá chắn này đương nhiên cũng không còn nữa, nhưng dù sao thì vẫn là một nơi mẫn cảm, quân đội đang đóng quân nhất thời giải tán cũng đủ để rối loạn dân tâm.

Cho nên sau khi Phượng Thương đăng cơ được hai năm, Hoài Châu quân vẫn giữ lại, chỉ là phân thành nhiều nhóm đi khai hoang tạo điền, cũng lần lượt cắt giảm nhân lực, trong vòng một năm chỉ còn lại một nghìn binh tương.

Thống lĩnh của Hoài Châu quân tên là An Nhiên, là một thanh niên tầm ba mươi tuổi, vẻ mặt trầm ổn, là do Phượng Thương đích thân ủy nhiệm. Trước khi hắn vâng mệnh, người trong triều thậm chí còn không biết sự tồn tại của cái tên An Nhiên.

Đối mặt với Tĩnh vương đêm hôm khuya khoắt xuất hiện trong quân doanh này, An Nhiên cũng không có vẻ gì là ngoài ý muốn, thậm chí chẳng thấy kinh hoàng thất thố gì giống tri phủ Hoài Châu cả, chỉ là hơi nhướng nhướng mi, nghiêm chỉnh hành lễ một cái, liền phân phó hạ nhân an bài nơi ở cho Dục Trăn.

“An tướng quân, việc an bài tạm thời không vội, bổn vương có chuyện muốn hỏi ngươi.”

An Nhiên không cho là đúng, vẫn cho hạ nhân chuẩn bị trước, một bên lo lắng nói: “Vương gia đừng vội, có chuyện gì thì cứ để an bài ổn thỏa rồi hỏi cũng được. Dù sao Vương gia cũng đã chậm một bước, cũng không sai biệt lắm.”

Trong lòng Dục Trăn khẽ động: “An tướng quân nói vậy là có ý gì?”

“Vương gia vất vả mệt mỏi đi tới Hoài Châu, có thể thấy được là có việc gấp. Gần đây trong triều yên ổn, có thể có việc gì khiến Vương gia gấp như vậy chứ? Chỉ e là cũng chỉ vì chuyện Hoàng thượng cải trang vi hành đi?” An Nhiên nhàn nhạt mà hồi đáp.

“Chỉ là mạt tướng không rõ, Hoàng thượng là cải trang xuất cung, Vương gia hà tất phải nghìn dặm xa xôi đuổi theo tới đây?”

Một câu nói của An Nhiên, khiến Dục Trăn nhất thời ngây ngốc tại chỗ, tại sao phải đuổi theo?

Hắn là không yên lòng, sợ Liên Càng thực sự ở Hoài Châu, sợ Phượng Thương thật sự nhẫn tâm hạ quyết tâm giết ca ca mình.

Đây vốn là đương nhiên thôi, chỉ là trong lòng hiện lên ý nghĩ này, lại vô thức cảm thấy nó không đúng. Luôn luôn bất an, luẩn quẩn trong lòng, khiến hắn chẳng thể nào yên ổn.

“Vương gia?” An Nhiên tựa tiếu phi tiếu mà nhìn hắn.

Dục Trăn nhất thời phục hồi tinh thần lại, chỉ nói: “An tướng quân không cần quản bổn vương vì sao tới. Nghe ý tứ của An tướng quân, xem ra Hoàng thượng đúng là ở đây rồi?”

An Nhiên làm như thở dài, lập tức nói: “Hai canh giờ trước thì còn.”

Dục Trăn cả kinh, buộc miệng hỏi: “Như vậy hiện tại đâu? Về rồi?”

An Nhiên lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Là An Nhiên vô dụng, không ngăn được Hoàng thượng.”

“Nói cho rõ ràng!”

An Nhiên hít sâu một hơi, nói: “Từ lúc Hoàng thượng đăng cơ tới nay, Hoài Châu quân vẫn ở trong bóng tối lục soát đám dư nghiệt của tiền triều còn ẩn ấp. Khoảng chừng hai tháng trước, Hoàng thượng có hạ chỉ, nói Hoài Châu có dư nghiệt của Phượng Lâm, phải gia tăng lục soát, chúng ta tìm hơn một tháng, cuối cùng cũng tìm được điểm dừng chân của đối phương, lập tức liền truyền thư báo.

Vốn là theo ý chỉ trước của Hoàng thượng, giết chết tại chỗ, thế nhưng trước khi hành động lại nhận được văn thư khẩn cấp của Hoàng thượng, nói là sẽ tự mình đến một chuyến, khiến ta nhất thời không hành động được. Kết quả…”

“Kết quả?”

“Kết quả Hoàng thượng vừa đến Hoài Châu, đã đem “giết chết” đổi thành “chiêu hàng”.” An Nhiên lắc đầu liên tục, “Hoàng thượng từ trước tới nay tuyệt đối không nhẹ dạ như vậy a.”

Kết quả Hoàng thượng vừa đến Hoài Châu, đã đem “giết chết” đổi thành “chiêu hàng”.

Hoàng thượng từ trước tới nay tuyệt đối không nhẹ dạ như vậy a.

Dục Trăn ngồi ở một góc, trong lòng là một mảnh bất kham.

An Nhiên đương nhiên sẽ không hiểu, thế nhưng, Dục Trăn hiểu rất rõ.

Phượng Thương là vì hắn, mới sửa lại chủ ý.

Dục Trăn xem ra, quả thật là có buồn bực vì Phượng Thương quá mức ngoan tâm, thế nhưng suy xét theo phương diện của một Hoàng đế mà nói, Phượng Thương cũng không làm gì là sai.

“Như vậy…” Một lúc lâu sau, Dục Trăn mới miễn cưỡng nói ra lời, “Hoàng thượng hiện tại đang ở đâu?”

Ánh mắt An Nhiên tối sầm lại: “Hoàng thượng tự mình đi chiêu hàng rồi.”

Dục Trăn vỗ ngay một chưởng vào bàn, đứng bật dậy, không thể tin tưởng mà nhìn An Nhiên: “Ngươi, ngươi sao có thể để y đi!”

An Nhiên biến sắc, trầm thanh nói: “Hoàng thượng kiên trì muốn đi, chỉ dẫn theo hai trăm người, còn hạ lệnh rõ ràng ai cũng không được đi theo, nếu không phải như vậy, Vương gia cho rằng An Nhiên nguyện ý ở chỗ này chờ sao?

Nơi này là Hoài Châu, Hoàng thượng nếu xảy ra chuyện, gánh tội tất nhiên là Hoài Châu quân. Mà cho dù như vậy, năm đó Vĩnh Minh Thái tử có ân với An Nhiên, An Nhiên đã từng phát thệ cuộc đời này chỉ thuần phục Hoàng thượng, hôm nay Hoàng thượng có nguy hiểm, Vương gia cho rằng, An Nhiên bị ép ở chỗ này, trong lòng sẽ thoải mái sao?”

An Nhiên một hơi gầm hết ra, chốc lát sau mới thu lại, bất mãn nói một câu: “An Nhiên lỗ mãng rồi, thỉnh Vương gia thứ tội.”

Dục Trăn nhìn hắn, một lát sau mới cứng ngắc mà lắc đầu: “Là bổn vương quá kích động. Như vậy… Người đi theo Hoàng thượng…”

“Đều là tinh anh trong quân.” An Nhiên nói thẳng, “Hơn nữa nhân số bên đối phương cũng không nhiều lắm, Hoàng thượng là chân long thiên tử, ắt sẽ được trời cao che chở, thân thủ lại cao, cho dù thật sự có xung đột đi nữa, cũng sẽ không có việc gì đâu, Vương gia yên tâm.”

Thanh âm của An Nhiên dần dần nhỏ xuống, trong sảnh là một mảnh tĩnh mịch, những lời này, như là an ủi Dục Trăn, cũng như là an ủi chính hắn.

Dục Trăn cũng không nói gì, ngồi ở một góc, trong tay cầm lấy chén tra, thế nhưng lòng bàn tay đã đầy mồ hôi lạnh.

“Tướng, tướng quân! Hoàng thượng đã trở về!” Chẳng qua bao lâu, bên ngoài đột nhiên có người chạy vào, vẻ mặt kinh hỷ hô to.

An Nhiên cùng Dục Trăn hầu như là song song đứng lên, nhìn về phía cửa, chỉ chốc lát, chợt nghe ngoài cửa truyền tới một trận ồn ào, có người từ bên ngoài đi đến.

Một thân cẩm y, mi mục như họa, mắt tựa lưu ly, chính là Phượng Thương.

“Hoàng thượng người, người…” An Nhiên vụt một tiếng quỳ xuống, trong thanh âm còn có chút nghẹn ngào, “Người cuối cùng cũng bình an trở về!”

“Hoàng thượng.” Dục Trăn cũng tiến lên một bước, chần chờ hồi lâu mới thấp giọng gọi y.

Phượng Thương làm như là không thấy Dục Trăn, chỉ đạm đạm nhất tiếu, nâng An Nhiên dậy: “Làm phiền An tướng quân quan tâm, là trẫm tùy hứng quá rồi.”

An Nhiên càng kích động, một bên đứng lên, gắt gao nắm lấy tay Phượng Thương không buông, một bên liên tục nói: “Hoàng thượng người bình an là tốt rồi, bình an là tốt rồi.”

“An tướng quân.” Thấy An Nhiên tựa hồ còn chưa bình tĩnh lại, Phượng Thương kêu một tiếng, lãnh đạm rút tay về.

Thấy An Nhiên cuối cùng cũng thu lại kích động, mới hoãn thanh phân phó: “An Nhiên, phản tặc gian ngoan, không chịu quy thuận, trẫm cũng không có kiên nhẫn theo bọn họ dây dưa nữa. Trẫm trở về, bọn họ đại khái sẽ có chút buông lỏng, ngươi dẫn người tiêu diệt hết đi. Nhớ kỹ, giết tất bất luận tội, một người cũng không được lưu!”

Câu cuối cùng ngữ khí như sương, từng chữ từng chữ chứa đầy khí phách, khiến người không khỏi phát lạnh.

An Nhiên chấn động, giương giọng đáp: “An Nhiên tuân chỉ!” Dứt lời, vội vã thi lễ, chạy đi ra ngoài, xa xa đã có thể nghe được thanh âm triệu tập binh tương của hắn.

Chờ thanh âm của An Nhiên đã xa rồi, Dục Trăn mới đi tới bên người Phượng Thương, nhẹ giọng gọi: “Cẩn.”

Phượng Thương quay đầu nhìn lại, nhàn nhạt đảo qua người Dục Trăn, một lát mới cười nhạt: “Sao Tĩnh vương lại tới đây?”

Trong lòng Dục Trăn khẽ siết lại: “Cẩn?”

“Nga, ngươi xem trẫm quên mất.” Phượng Thương như là đột nhiên nhớ tới cái gì đó, bất đắc dĩ cười, “Tĩnh vương tới Hoài Châu, đương nhiên là lo lắng trẫm sẽ giết ca ca, đúng không?”

“Cẩn, ta…”

Không đợi Dục Trăn nói xong, Phượng Thương liền cắt lời hắn: “Lạc vương đúng là ở trong tay phản tặc, phản tặc đang định dùng y áp chế trẫm, cho nên trẫm mới để An Nhiên giết hết toàn bộ.

Tĩnh vương nếu như có đủ ngoan tâm, không bằng hiện tại theo An Nhiên giết hết bọn họ đi, còn không,” y ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Dục Trăn, lạnh lùng cười nói, “Còn không thì hiện tại quay trở về Thịnh kinh đi, trẫm không muốn thấy mặt ngươi!”

“Ngươi nói cái gì…” Dục Trăn vốn định giải thích vài câu, lúc này nghe Phượng Thương nói như thế, căn bản không kịp tự hỏi, chỉ vô thức bắt lấy vai Phượng Thương, “Ngươi nhìn thấy Liên nhi sao? Liên nhi chưa chết sao?”

Phượng Thương cắn răng một cái liền bắt đầu giãy dụa, kìm nén thanh âm gầm nhẹ ra: “Đúng vậy, ta đã gặp được! Chính vì ta gặp được, ta mới kêu An Nhiên giết bọn họ! Ta chính là muốn An Nhiên giết ca ca, ngươi nghe rõ chưa? Nghe rõ rồi thì cút ra ngoài cho ta! Cút ngay!”

“Ngươi sao có thể giết y! Y là ca ca của ngươi! Y ở đâu? Những người đó ở đâu? Ngươi nói, ngươi nói a, ngươi gọi An Nhiên về đây, ngươi không thể giết Liên nhi! Ngươi…”

Phượng Thương nói ra mấy câu kia, khiến Dục Trăn không thể nghĩ được gì nữa, trong đầu chỉ còn lại câu nói Phượng Thương bảo muốn An Nhiên giết Liên Càng, dưới cơn kích động mà đỏ cả mắt, gắt gao nắm lấy vai Phượng Thương liều mạng mà lay, chỉ muốn cho người trước mắt rút lại hết thảy những lời vừa rồi.

Nhưng mà thanh âm của Phượng Thương càng ngày càng nhỏ, đến cuối cùng, trong sảnh chỉ còn lại tiếng vọng của Dục Trăn, Phượng Thương mở to mắt nhìn Dục Trăn, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng, bên môi từ từ câu lên một nụ cười yếu ớt.

Dục Trăn cảm thấy có gì đó không thích hợp bèn buông lỏng tay, thân thể Phượng Thương liền xuôi theo tay Dục Trăn mà trượt xuống.

“Cẩn!”

Dục Trăn kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt mình, chỉ cảm thấy đây giống như một cơn ác mộng, trọng lượng trên tay càng thêm rõ ràng. Hai chân Dục Trăn đều mềm nhũn, quỵ xuống theo thân thể của Phượng Thương, một lát sau mới phát ra thanh âm.

“Hoàng thượng… Cẩn.. Ngươi, có chuyện gì? Cẩn!” Kêu liền mấy tiếng, mới thấy được trong thanh âm của mình là một mảnh thê lương, quanh quẩn trong đại sảnh to như vậy, thật sự rất dọa người.

Phượng Thương chỉ là nửa tựa vào chân Dục Trăn, quan mạo trên đầu rớt xuống, tóc dài nhất thời xõa xuống đất, vẫn không nhúc nhích, lặng yên không một tiếng động.

Dục Trăn ngơ ngác quỳ ở đó, một lát mới kịp phản ứng, hốt hoảng đỡ lấy Phượng Thương.

Phượng Thương trong tay hắn giống như một con búp bê đã bị hỏng, tóc dài che cả mặt, không thấy rõ dung nhan như thế nào.

Hắn vươn tay tới, đầu ngón tay không nhịn được mà run rẩy, chậm rãi đẩy ra làn tóc xõa xuống mặt Phượng Thương, mới thấy được gương mặt không chút huyết sắc kia.

Không có lãnh ngạo, không có ngang ngược, không có tuyệt vọng, thậm chí, không có lấy một tia tức giận.

Dưới gương mặt này, ẩn chứa một màu xám ảm đạm, bên môi còn vươn một vệt máu, đỏ thẫm tựa mực, khiến người phải kinh hãi.

“Cẩn, Cẩn…” Dục Trăn lúng túng gọi tên y.

Qua một lúc lâu, mới thấy Phượng Thương chậm rãi mở mắt ra, mỉm cười với mình, máu tràn ra khóe môi lại càng nhiều hơn.

Dục Trăn lo sợ không yên mà đưa tay lau đi máu bên môi y, ống tay áo nhuộm một màu đỏ thẫm, nhưng làm thế nào cũng không lau hết được.

“Lúc này… ngươi nên… gọi đại phu…” Phượng Thương hơi hé miệng, cúi đầu nói, trong thanh âm còn phảng phất một tia tiếu ý.

Y giống như là đã quá mệt mỏi rồi, nhắm mắt lại, thanh âm càng ngày càng nhỏ, càng gián đoạn, “Thật tốt a, có thể… thấy được… dáng dấp… kinh hoảng… của ngươi, ta có thể… xem như là… đau lòng không? Giống như là… ngươi… đau lòng ca ca vậy…”

“Cẩn, Cẩn!” Thấy Phượng Thương hai mắt nhắm nghiền, khí tức càng ngày càng yếu, trong lòng Dục Trăn lại càng khẩn trương, thất thanh kêu lên.

Phượng Thương không có mở mắt, chỉ là nhợt nhạt cười, thanh âm thấp như nói mê: “Không có việc gì đâu…” Cuối cùng yên tĩnh lại, một tiếng cũng không nghe được.

Dục Trăn chỉ là kinh ngạc mà ôm lấy y, trong mắt tràn ngập sự kinh hoàng, trong lòng lại đau đến tê tâm liệt phế, khiến hắn ngay cả hô hấp cũng trở nên trắc trở, một lúc lâu sau, mới thảm thiết kêu lên: “Người, người tới a!”

Theo như lời Phượng Thương nói, không có việc gì cả.

Dục Trăn ngồi ở bên giường, bầu trời ngoài cửa sổ đã sáng hẳn, tuyết từ sáng sớm nay vẫn chưa dừng, sắc trời đều là một màu âm u, khiến người ta cũng cảm thấy u uất.

Vừa rồi tri phủ Hoài Châu cũng nhanh trí mời đại phu và đầu bếp giỏi nhất đưa tới, đúng lúc nghe thấy Dục Trăn kêu to “người tới”, ngay lập tức liền đưa Phượng Thương vào phòng để cho đại phu chẩn bệnh.

Đại phu giằng co một hồi lâu, ở trên lưng Phượng Thương tìm được một cây ngân châm nhỏ như lông trâu, hút ngân châm ra xong liền đắp dược, lại kê thêm đơn thuốc, nói một tràng công việc phải chú ý, Dục Trăn mới cho người lui xuống nghỉ ngơi.

Theo như lời Phượng Thương nói, không có việc gì cả.

Trên cây ngân châm kia có độc, đủ để khiến người ta chết tại chỗ, Phượng Thương lại một đường chống đỡ quay trở về, còn che giấu không cho ai biết, đến khi không chịu được mà ngã xuống thì độc cũng đã tan hết phân nửa rồi. Đại phu nói, đó là do thể chất của Phượng Thương đặc thù, những thứ có độc đối với y căn bản không có tác dụng.

Dục Trăn trong lòng minh bạch, trong Hoàng thất, để phòng bị các loại âm mưu thủ đoạn, các Hoàng tử từ nhỏ đã được ăn một chút độc tố loại nhẹ, xem như là bồi dưỡng thân thể để có sức chống đỡ với các loại độc vật như thế này, còn Phượng Thương, nếu từ nhỏ đã được bồi dưỡng thành Hoàng đế tương lai, như vậy đương nhiên cũng sẽ được chuẩn bị đầy đủ.

May là đã được chuẩn bị.

Vừa nghĩ tới Phượng Thương thiếu chút nữa chết dưới cây ngân châm nho nhỏ kia, Dục Trăn lại nhịn không được mà toàn thân run lên, ngay cả chính hắn cũng không hiểu được nguyên nhân là thế nào.

Trong lòng chỉ là vừa thương lại vừa tức. Thương vì y bị độc tính dằn vặt, tức vì y không biết yêu quý bản thân mình.

Sau khi biết Phượng Thương không còn nguy hiểm tính mạng nữa, cơn buồn bực này lại càng thêm rõ ràng. Chỉ là nhìn thấy dung nhan tái nhợt như tuyết của người nọ xong, lại không chỗ nào phát tiết được.

An Nhiên sau khi trở về cũng là tự trách vạn phần, Dục Trăn trấn an hai câu, liền đem người đuổi đi.

Trong phòng to như vậy, chỉ còn lại có hai người, an an tĩnh tĩnh, ngay cả tiếng hô hấp cũng đặc biệt rõ ràng. Tiếng hít thở của Phượng Thương trầm thấp hỗn loạn, có lúc lại yếu đến nỗi hầu như không nghe thấy được.

Dục Trăn ngồi ở bên giường nhìn y hai mắt nhắm nghiền, khí tức yếu ớt, đã sớm không còn dáng dấp thiên tử trong triều nữa, trong lòng hắn càng mơ hồ hiện lên một loại cảm giác vô lực quen thuộc.

Tựa như thật lâu trước đây, khi Liên Càng còn được mình ủng trong ngực, nhận hết bao nhiêu nỗi khổ bệnh tật, chính mình trước sau vẫn vô lực mà không thể chịu đựng thay cho y.

Chỉ là, còn có cái gì đó không giống như vậy.

Chưa từng có giây phút nào so sánh được với lúc này, Phượng Thương thoạt nhìn rất giống Liên Càng, phảng phất như là cùng một người, nằm ở đây, mọi chuyện đã từng xảy ra đều chỉ là một giấc mộng hoàng lương, tỉnh lại rồi, hắn vẫn như trước ngồi ở bên giường mà bảo hộ người nọ.

Nhưng cũng chưa từng có giây phút nào so sánh được với lúc này, khiến cảm giác của hắn rõ ràng như vậy, người đang nằm ở trên giường kia, không phải là Liên Càng, mà là Phượng Thương.

“Ngô…” Trên giường bỗng truyền đến một tiếng rên rỉ cực nhỏ nhẹ.

Dục Trăn sửng sốt một chút, nhìn về phía Phượng Thương, người trên giường lại không có chút động tĩnh nào, giống như vừa rồi chỉ là ảo giác của hắn.

Qua một lúc lâu, Phượng Thương mới hơi hơi nhíu mày, lại cúi đầu hừ nhẹ một tiếng, nhưng vẫn không mở mắt.

“Cẩn?” Dục Trăn khẩn trương mà nhích tới gần, khẽ gọi một tiếng.

Phượng Thương như là không có nghe được, qua thêm một lúc lâu, mi đầu lại càng nhíu chặt hơn, hơi hơi hé miệng, chậm chạp hô hấp, làm như rất là khó chịu.

“Cẩn? Tỉnh sao? Cảm giác thế nào?”

Dục Trăn lại tiến sát tới một chút, đưa tay phủ lên trán Phượng Thương, chỉ cảm thấy lòng bàn tay nóng hôi hổi, trong lòng cả kinh, liền hiểu được.

Độc tuy không thương đến tính mệnh, thế nhưng độc tố ở trong cơ thể tích tụ, lúc này vừa mới uống thuốc xong, lại muốn phát tác ra, thân thể nếu chịu không nổi, tất nhiên sẽ bị sốt cao.

Dục Trăn từ trước đã luôn chiếu cố Liên Càng, đối với việc chăm sóc bệnh nhân là cực kỳ quen thuộc, vì thế lúc này liền vội vã vắt lấy một chiếc khăn ướt, phủ lên trán Phượng Thương, lại đắp chăn cho y thật kín lại, mới ngồi xuống bên giường.

Phượng Thương ngủ cũng an ổn, chỉ là thỉnh thoảng lại rên rỉ vài tiếng, nghe đến Dục Trăn trong lòng khó chịu, một bên thay khăn mặt cho Phượng Thương, một bên nắm tay người nọ, muốn y an tâm xuống một chút.

Tuyết đã dần dần ngừng lại, bàn tay đang nắm tay Phượng Thương của Dục Trăn cũng dần ra chút mồ hôi, Dục Trăn giật mình định thu tay lại, nhưng tay lại bị Phượng Thương gắt gao nắm chặt không chịu buông.

Cho rằng Phượng Thương sẽ tỉnh lại, Dục Trăn vội vàng tiến tới gần nhìn một chút, chỉ thấy hai mắt Phượng Thương vẫn đang đóng chặt, hơi giật giật môi, như là muốn nói câu gì đó.

“Muốn cái gì sao?” Dục Trăn khẽ hỏi.

Giống như là đang trả lời câu hỏi của hắn, Phượng Thương lại nhẹ nhàng giật giật môi mình, nhưng vẫn như cũ không nghe được thanh âm nào cả.

Vậy mà Dục Trăn lại thoáng sững sờ tại chỗ, thật lâu cũng không động đậy.

Y đang gọi, ca ca.

Không có thanh âm, thậm chí cũng không thấy rõ được cánh môi yếu ớt khép mở kia đang nói cái gì, nhưng Dục Trăn vẫn rõ ràng thấy được, Phượng Thương đang gọi, ca ca.

Từng tiếng từng tiếng, gọi ở trong mộng, lặng yên không một tiếng động.

“Cẩn…” Cúi đầu gọi một tiếng, Dục Trăn cũng không biết được trong thanh âm của mình hàm chứa bao nhiêu là thương tiếc.

Hắn chỉ biết rằng, Phượng Thương trước mắt không tiếng động gọi một tiếng ca ca, yếu đuối đến mức khiến hắn yêu thương không ngớt.

Phượng Thương trước sau vẫn không tỉnh lại, chỉ là nắm lấy tay Dục Trăn chặt hơn, dùng sức đến nỗi khiến Dục Trăn mém chút kêu thành tiếng, ngồi ở một bên nhìn Phượng Thương vẫn không tiếng động mà liên tục niệm.

Ca ca, ca ca…

Trong căn phòng tĩnh mịch, từng tiếng từng tiếng kia giống như một câu chú ngữ vô tận, càng ngày càng sâu nặng, khiến người tan vỡ.

Nói cho cùng, ngươi chính là vì đố kị Liên nhi, mới không dung nạp y.

Ngươi tàn khốc bất nhân.

Khi đó mình nói ra những lời chỉ trích như thế, người này là dùng cái dạng tâm tình gì mà nghe vậy? Lại là dùng cái dạng tâm tình gì mà nói với mình cái câu “Ta chính là muốn giết ca ca” vậy?

Giờ này khắc này, hắn mới hiểu được những lời chỉ trích khi đó, đã gây ra biết bao thương tổn cho người này đây. (anh đần quá mà ==!)

Y là một Hoàng đế, cho nên y chỉ có thể chọn con đường của một Quân vương. Cho dù là ở trong mộng, cũng không dám mang yếu đuối của mình phát ra khỏi miệng.

Dục Trăn ngồi ở đó, thật lâu thật lâu, cuối cùng cũng thở dài một hơi, bên môi hiện lên một tia cười khổ, nhìn người ở trên giường, thấp giọng nỉ non: “Nhanh lên một chút tỉnh lại đi, ta nhất định phải hảo hảo giáo huấn ngươi một trận a… Biết mình là Hoàng đế, cư nhiên còn dám mang tính mệnh mình ra mà làm mình làm mẩy với ta… Ngươi cũng, quá tùy hứng rồi…”

“Dục… Trăn…”

Một tiếng nhẹ như mèo gọi cắt đứt lời nói của Dục Trăn, khiến hắn chấn động toàn thân, trừng lớn hai mắt, kinh ngạc mà nhìn gương mặt của Phượng Thương, một lát sau, trong mắt chậm rãi hiện lên một tia không thể tin tưởng được.

Nước mắt lặng lẽ dọc theo khóe mắt Phượng Thương chảy xuống, thấm vào tấm đệm dưới thân, giống như là có gì đó đánh vào trong lòng Dục Trăn vậy, phát ra một tiếng “phốc” trầm đục.

“Dục Trăn…” Tiếng thứ hai đã có thêm một tia nghẹn ngào, yếu ớt hầu như không nghe thấy được.

Dục Trăn vô thức siết chặt tay mình, cố sức nắm lấy tay Phượng Thương, muốn mở miệng gọi một tiếng, mở miệng rồi, mới phát hiện yết hầu đều bị nghẹn đến nỗi cái gì cũng không nói ra được.

Cánh môi Phượng Thương nhẹ nhàng khép mở, cũng không nghe được thanh âm gì.

Dục Trăn nhìn y lặng lẽ gọi tên mình, gọi tên ca ca, gián đoạn ngắt quãng, nhưng thủy chung vẫn không ngừng, tựa như trong lòng cũng đang đau đớn như thế vậy.

Vươn đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua gương mặt của Phượng Thương, rất giống rất giống rất giống, cùng với Liên Càng không có gì bất đồng cả. Thế nhưng không còn dáng dấp cao ngạo hoa quý trong triều nữa, ba phần tái nhợt, bảy phần yếu đuối, khiến người thương tiếc.

Ta lớn lên không giống y sao? Ta so ra kém y sao? Ta không thể thay thế y sao…

Nhớ tới thật lâu trước đây Phượng Thương đã từng nói như thế, bên môi Dục Trăn không khỏi hiện lên một tia cười khổ, cúi đầu xuống nằm ở bên giường, cảm giác được hơi ấm của Phượng Thương tựa hồ như đang ở ngay dưới chóp mũi.

Hắn chậm rãi nhắm mắt lại, vô thức nói nhỏ: “Ngươi chính là muốn như vậy thay thế y sao? Thay thế y… Khiến ta khó chịu?”

Nếu như đây là kết quả mà ngươi muốn, như vậy, ngươi đã làm được rồi. Cẩn.

Lâu rồi không edit Túy nhược nên quên hết ráo~ có sai sót gì thì mọi người góp ý cho Mây nhé :”3

Về tốc độ Mây cũng ko bảo đảm được :( Nhưng chắc sẽ ko để mọi người chờ lâu đâu :”>~

Advertisements