Khiếu Kiếm Chỉ Giang Sơn

Phiên ngoại tập hợp

– Tử Vũ Nguyệt Diên –

Biên tập: Mây

-oOo-

Chương trước Hot thì chương này cũng không kém đâu, nên Mây để là warm nhé :))

Phiên ngoại 2 | Đêm Thất Tịch

Tiết trời đang là giữa hạ. Dù có chạng vạng đi nữa cũng chẳng mát là bao, trong không khí còn phảng phất những tình tự xao động của chuỗi ngày hạ trầm phù.

Thất tịch là ngày lễ truyền thống của Đại Huyền, Đế đô Huyền Diệu chuyên tổ chức lễ hội hoa đăng cho các cặp tình nhân, trong cung cũng có vãn yến (tiệc tối) — nói trắng ra là, đại hội tương thân.

Các quan lại quyền quý trong triều đình sẽ mang theo thiên kim nhà mình hoặc là nhi tử vừa đến tuổi đến tìm kiếm một đối tượng thật thích hợp, đương nhiên, cũng không phải không có ai nuôi hy vọng muốn được thánh thượng nhìn trúng, một bước lên mây a, chỉ bất quá, các lão hồ ly cũng đã minh bạch một vài chuyện, tuyệt đối không dám đụng vào đồ của Thục Xuyên vương gia để chuốc lấy xui xẻo đâu.

Cửu Tiêu điện.

Vãn yến ước chừng là còn lâu mới bắt đầu, trong Cửu Tiêu điện hiện giờ rất vắng vẻ — cung nữ và thị vệ đều cho lui hết rồi.

Đại điện rất rộng, trên mặt đất được trải một tấm thảm màu đỏ thẫm, tám cây long trụ vĩ đại được sơn đỏ đứng vững ở hai bên, toát lên vẻ cao xa rộng lớn. Tầng tầng sa liêm màu vàng nhạt được cột sang hai bên, mãi cho đến cuối cùng, mới lộ ra bảo tọa của quân vương được cố định trên bậc cao bạch ngọc.

Đương nhiên dưới những bậc thềm bạch ngọc cách long tọa không xa, vị thứ (vị trí phẩm cấp) được phân minh rõ ràng ở hai bên trái phải, đẳng cấp sâm nghiêm.

Quân ở trên, thần ở dưới. Quân vương tọa, quần thần quỳ.

Tiếng gió hiu hiu khẽ thổi qua, thập phần an tĩnh.

Diệu đế bệ hạ, chúa tể của Đại Huyền, lúc này đang ngồi trên kim loan long ỷ trong Cửu Tiêu điện, giương mắt nhìn Tiêu vương gia ngồi cạnh mình cười đến xán lạn, không khỏi một trận vô ngữ. (không biết nói gì)

“Vãn yến còn chưa bắt đầu, đến sớm như vậy làm chi?”

Lời tuy nói vậy, thế nhưng Diệu đế bệ hạ cũng không có ý muốn đứng dậy ly khai.

Tiêu Sơ Lâu vận một thân lễ bào màu trạm lam (xanh da trời) hoa quý, trên vạt áo là giao long phi vũ, được viền chỉ bạc, bởi vì trời nóng mà vạt áo thoáng mở rộng, càng thêm vài phần tùy tính tiêu sái.

Hắn nhướng một bên lông mi, nhìn Đế vương ngồi kế bên mình tinh tế đoan tường, ăn mặc cũng hoa lệ không kém gì hắn, lại còn lộ ra loại khí chất kính cẩn trang nghiêm.

Trên mặt bỗng nhiên hiện lên một nụ cười cực kì đê tiện, nhìn y từ đầu tới chân, rồi lại từ chân lên đầu.

Nhìn mãi đến khi Huyền Lăng Diệu tâm phiền ý loạn, gân xanh trên trán thình thịch nổi lên.

Không đợi y mở miệng mắng được một câu, Tiêu Sơ Lâu đã đến gần, bàn tay to rộng đã mò tới sau lưng của Đế vương, nhẹ nhàng xoa a xoa, cách lớp vải mỏng mảnh, có thể rõ ràng cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng từ bàn tay kia truyền đến.

Một tay khác đang chống trước mép bàn, cái tư thế này vừa vặn cũng đủ để đem đối phương ôm cả vào lòng.

Hắn cúi người xuống, khẽ mổ lên vành tai mẫn cảm hơi đỏ lên của y một chút, cười nói: “Vãn yến bắt đầu trễ càng tốt — bây giờ là thời gian của chúng ta a.”

Hô hấp ấm áp toàn bộ phun ở trên mặt, có lẽ là do quá nóng, Huyền Lăng Diệu hơi nghiêng đầu, không ngờ tới lại vừa vặn đưa tai mình tới sát môi của Tiêu Sơ Lâu hơn.

Huyền Lăng Diệu sửng sốt, nghe được nam nhân bên cạnh trầm trầm nở nụ cười, bàn tay xoa ở trên lưng chẳng biết từ bao giờ đã bắt đầu chậm rãi dời xuống —

“Bệ hạ, ngươi đang mời ta sao?”

Thanh âm và động tác của Tiêu Sơ Lâu mang theo mười phần mê hoặc cùng trêu ghẹo, nói trắng ra thì là đang ám chỉ y, Huyền Lăng Diệu làm sao không hiểu cho được.

Y không những hiểu được, mà trên khuôn mặt tuấn tú còn ửng đỏ như hỏa thiêu: “Hồ đồ, ngươi cho là ở trong phòng sao?!”

“Hắc hắc, trong phòng chăn mền cái gì cũng chẳng thấy rõ được, đâu còn gì là tình thú?” Tiêu vương gia xưa nay luôn yêu chuộng những thứ kích thích cười đến phóng đãng, càng tiến tới gần hơn, chóp mũi cao ngất cọ cọ lên mặt người nọ, vô cùng thân thiết mà lấy lòng, cánh môi dò xét đụng chạm.

“Lăng Diệu…”

Bên môi khẽ gọi, thập phần ôn nhu mà nhĩ tấn tư ma, không có chút hình tượng bá đạo của ngày thường nữa, mà mang theo biết bao sủng nịch thâm tình, ngược lại càng khiến Huyền Lăng Diệu hoàn toàn không thể cự tuyệt — có lẽ là dù đối phương có dùng bất cứ biện pháp gì mà hôn môi vuốt ve đi nữa, thì y cũng chưa từng có biện pháp nào cự tuyệt được.

Hơn mười năm trôi qua, sau khi Diệu đế bệ hạ báo thù cho thân mẫu, liền dùng thủ đoạn nhanh nhất để chỉnh đốn triều cương, cầm binh chinh phục Tây Sở, nam chinh bắc chiến bình định tứ hải, làm một vị Đế vương khai sáng bản đồ to lớn của Đại Huyền, y tuyệt đối không phải là một người nhẹ dạ không quả quyết.

Mà ngược lại, y ngoan tuyệt với cừu địch, thì đối với chính mình càng ác hơn, tài năng ẩn nhẫn hai mươi năm, một bước xoay chuyển càng khôn. Nhưng mà, trên đời này duy độc chỉ có một Tiêu Sơ Lâu, mới có khả năng không tốn chút sức lực nào mà phá hủy lớp ngụy trang cứng ngắc đó, chạm tới nơi mềm mại nhất đáy lòng của Đế vương y.

Yêu trước, thì thua trước.

Y không chỉ thua rõ từ đầu tới đuôi, mà còn cam tâm tình nguyện.

Lúc này Đế vương lại nhẹ dạ thêm lần nữa, đành phải thở dài, hai tay tự giác ôm lấy cổ đối phương, ấn lên đôi môi ôn nhuyễn, cùng hắn ôm hôn nồng nàn.

Cái trò hôn môi này thật sự có thể gây nghiện a.

Bầu không khí xung quanh càng ngày càng nóng, càng ngày càng xao động.

Hô hấp của hai người dần dần bất ổn, dồn dập thở dốc hơn.

Long ỷ chống đỡ trọng lượng của hai nam nhân, Tiêu Sơ Lâu chế trụ đầu đối phương, mùi vị đầy tình sắc của nam nhân lan tỏa khắp nơi trong cổ họng, một cái tay xấu xa khác lại mò từ gáy y xoa tới bộ phận đang sốt cao trong quần của ai đó.

Cách một lớp vải vóc, vẫn mang theo nhiệt độ kinh người.

“Chỉ mới hôn môi mà đã có cảm giác rồi sao?” Tiêu Sơ Lâu cười xấu xa mà nhéo một chút, lập tức cảm nhận được người trong lòng bỗng run lên.

Huyền Lăng Diệu phun ra một ngụm trọc khí, đôi mắt duệ lợi đen láy vẫn dõi theo hắn, liếc mắt nhìn xuống phía dưới của đối phương, nhãn thần chậm rãi trầm xuống, giọng nói khàn khàn nhiễm đầy dục vọng: “Giống ngươi thôi.”

Tiêu Sơ Lâu khẽ cười, hai người đều như nhau a, đương nhiên không cần nhiều lời vô ích.

Đem quân vương dựa vào lưng ghế, Thục Xuyên vương chậm rãi nửa quỳ gối trên mặt đất, đưa tay cởi ra đai lưng nạm ngọc của đối phương, rồi lại cởi quần, cự vật hưng phấn ngẩng đầu hầu như là lập tức nảy ra.

Tiêu Sơ Lâu cúi đầu ngậm nó, ra sức mà mút gảy, môi răng vừa liếm vừa kích thích, một mặt nâng mắt khiêu khích nhìn về phía Huyền Lăng Diệu.

“Ách ân…” Nơi mẫn cảm nhất được khoang miệng ấm nóng ướt át bao vây lấy, Đế vương cũng nhịn không được mà rên rỉ ra, rũ mắt xuống nhìn vị đại tông sư cường thế tôn quý đang quỳ trên mặt đất vì mình mà khẩu giao — mê hoặc cùng kích thích như vậy, sợ rằng trên đời này không ai có thể kiềm chế được.

Nhất là Diệu đế bệ hạ của Đại Huyền.

Tiếng thở dốc nặng nề quanh quẩn trong Cửu Tiêu điện trống vắng.

“Sơ Lâu… Sơ Lâu…” Khuôn mặt tuấn tú của y vì động tình mà nhiễm hồng một mảnh, nỉ non tên của đối phương, hai tay chế trụ lấy ót Tiêu Sơ Lâu, không khỏi ưỡn thắt lưng mình, bắt đầu cố sức chủ động trừu sáp trong miệng hắn.

Tiêu Sơ Lâu cảm giác được rõ ràng nhịp đập cường liệt của đối phương, càng thấy bừng bừng phấn chấn. Hắn đưa mắt nhìn quân vương nhà mình đang hoàn toàn chìm đắm trong bể dục, trong lòng phát ra tiếng cười trầm thấp, đột nhiên dùng sức hút một cái, sau đó lập tức buông ra.

“A a —” Cao trào bất ngờ kéo tới, khoái cảm chồng chất tựa như núi lửa phun trào, dòng điện lưu tê dại từ lưng thẳng lên ót, Huyền Lăng Diệu nặng nề thở hổn hển, bàn tay nắm chặt tay vịn hầu như nổi lên gân xanh.

Một bàn tay khác phủ lên mu bàn tay y, vuốt vuốt xoa xoa, ám muội rõ ràng.

“Cảm giác thế nào, bệ hạ?” Tiêu Sơ Lâu lại cúi đầu xuống, tiếp theo đó là nụ hôn sâu kịch liệt như cuồng phong sậu vũ đổ ập đến.

Cánh tay còn đặt trên lưng đối phương, vong tình mà xoa xoa thân thể y, Huyền Lăng Diệu dùng sức kéo người kia áp sát về phía mình, trong lúc thở dốc còn phát ra những tiếng rên rỉ vụn vặt.

“Thật… Không tồi… Ân ngô…”

“Lần này…” Tiêu Sơ Lâu khẽ thở gấp, ở trên môi đối phương mà tàn sát bừa bãi, cũng không quên trêu đùa, “Không bằng cho bệ hạ ở mặt trên… Ân?”

Huyền Lăng Diệu còn chưa kịp phản ứng ý tứ trong lời nói là gì, bỗng nhiên được bế lên không, trước mắt một trận thiên toàn địa chuyển, trong phút chốc hai người đã thay đổi vị trí.

Cánh tay còn vòng ở trên lưng, Tiêu Sơ Lâu ôm lấy nam nhân ngồi lên đùi mình, nhìn vào đôi mắt đen láy trơn bóng mê ly của y, thanh âm khàn khàn: “Ở trên long ỷ yêu ngươi, tựa hồ cũng — không tồi a?”

“Tiêu Sơ Lâu!” Diệu đế bệ hạ cuối cùng cũng thanh tỉnh được vài phần, sắc mặt tái mét rồi lại chuyển hồng, cắn răng nói: “Đừng có hồ nháo!”

Tiêu vương gia hắc hắc cười kéo y xuống, vùi mặt vào cổ y mà cọ cọ, vô lại lẩm bẩm: “Ta muốn yêu ngươi…”

“…Chờ buổi tối về phòng rồi a ân —” Cảm giác được bộ vị mẫn cảm lần thứ hai bị nam nhân nắm trong tay, nửa người Huyền Lăng Diệu nhất thời lại mềm nhũn.

“Bây giờ muốn cơ…” (có buồn nôn quá ko =))))

Diệu đế bệ hạ thật chịu không nổi tên nào đó cứ cầu xin gần như là làm nũng, cái chiêu này lúc nào cũng trúng cả. Tiêu Sơ Lâu còn chưa nói xong, y đã nhẹ dạ mà dao động rồi.

“…Yến hội sắp bắt đầu rồi…” Buộc chặt lại tia lý trí cuối cùng, Huyền Lăng Diệu cố nén dục vọng muốn hôn môi đối phương cho thỏa mãn xuống, gian nan khước từ.

Bất quá lời này rơi vào trong tai lão lưu manh phong lưu thành thói như Tiêu Sơ Lâu, đó chính là ý tứ dục cự còn nghênh a.

“Diệu… Mỗi ngày khi lâm triều, ngươi đều ngồi ở chỗ này len lén nhìn ta đúng không?”

Diệu bệ hạ tức giận trừng mắt nhìn hắn, nhếch môi không nói lời nào.

Tiêu Sơ Lâu ha ha cười khẽ: “Ta ngày nào cũng ở dưới đó len lén nhìn ngươi nha…”

Huyền Lăng Diệu sửng sốt một chút, vừa muốn cười, lại nghe người nọ tiếp tục trêu ghẹo:

“Ta nhìn ngươi ngồi ở trên ghế kim loan, tôn quý hoa lệ, vạn chúng chú mục, chậc… Thật khó chịu mà…” Tiêu Sơ Lâu cắn cắn môi y, khẩu khí bá đạo cực kỳ, “Ngươi rõ ràng chỉ là của một mình ta!”

Cảm giác được dục vọng độc chiếm của hắn ngày càng đậm hơn, Diệu bệ hạ lại càng đỏ mặt, không phải không thừa nhận, giờ khắc này trái tim y như vừa bị ai đó nhéo một cái. Y nhìn dáng dấp đã nhiễm tình dục của Tiêu Sơ Lâu, càng nhìn càng thấy tâm dương khó nhịn.

“Mỗi lần thấy bệ hạ trang nghiêm túc mục ngồi ở chỗ này, vi thần chỉ muốn xé toạc long bào của bệ hạ ra, đặt trên long ỷ mà xâm phạm…”

“Câm miệng cho trẫm!” Khuôn mặt tuấn tú của Huyền Lăng Diệu trong nháy mắt lại sung huyết đến đỏ bừng, rồi lại nhịn không được mà theo lời hắn tưởng tượng ra tình cảnh hoan ái mây mưa đó — còn phải nghĩ sao, tình hình bây giờ nhìn cũng đâu khác là bao.

Ngoại trừ y bào chưa cởi hẳn, nhưng mà cái loại nửa che nửa đậy lúc ẩn lúc hiện này, lại càng thêm phần ái muội phong tình.

Diệu bệ hạ nhẹ nhàng thở dốc, tình dục tăng lên.

Thanh âm của Tiêu Sơ Lâu càng ngày càng trầm thấp khàn khàn, ngón tay dọc theo đùi lướt tới rãnh mông, hướng vào nơi tư mật nhất, ở chỗ nếp uốn nhẹ nhàng nhấn một cái, lập tức cảm giác được tiểu huyệt hưng phấn co rút lại.

“Ân…” Huyền Lăng Diệu không khỏi hừ nhẹ một tiếng, tựa hồ rốt cuộc cũng không chịu nổi dục hỏa dằn vặt nữa, thẳng thắn nhắm mắt lại thở dài: “Ngươi nhẹ một chút…”

“Ha ha, bệ hạ, để vi thần hảo hảo thương yêu ngươi đi thôi…” Tiêu Sơ Lâu đạt được mục đích của mình, liền chế trụ thắt lưng y, cố sức hướng về phía mình mà đè xuống.

“Ha a —”

Hai tiếng suyễn kêu đồng thời vang lên, bất đồng chính là, người ở trên thì đau, còn người ở dưới thì thoải mái.

Đau nhức rất nhanh đã bị cảm giác tê dại thay thế, nghe tiếng rên vì sung sướng của Tiêu Sơ Lâu quanh quẩn ở bên tai, Huyền Lăng Diệu càng không thể ức chế mà thêm động tình, thật giống như là cực phẩm huân hương thôi tình vậy, khiến y càng thêm lửa nóng khó nhịn.

Tay của Tiêu Sơ Lâu lại giống như thiết cô mà dùng sức chế trụ thắt lưng y, từng chút từng chút một xỏ xuyên qua.

Càng lúc càng nhanh, càng làm càng cố sức.

Nam nhân mỗi một lần thúc vào, Huyền Lăng Diệu lại kìm lòng không được mà kêu lên tiếng.

Lúc mới bắt đầu, y còn có thể đè nén thanh âm, dần dần cũng không khắc chế được nữa, tiếng thở dốc dâm mỹ, tiếng thân thể ma sát mơ hồ phiêu tán trong đại điện.

“Ha ân… Sơ Lâu… Chậm một chút… A…”

Côn thịt như bàn ủi không ngừng trong cơ thể y trừu sáp, Huyền Lăng Diệu cảm thấy thân thể dường như đã không còn là của mình nữa rồi, vô thức nâng thắt lưng lên, theo động tác của Tiêu Sơ Lâu mà đong đưa thân thể, phối hợp như từng cơn từng cơn sóng biển mãnh liệt trùng kích.

“Ân… Diệu, thích không?” Hô hấp của Tiêu Sơ Lâu ngày càng gấp gáp, không ngừng tìm kiếm cực lạc giữa những đợt xuyên sáp, dũng đạo vừa ấm nóng vừa ẩm ướt lại vừa căng chặt hầu như khiến hắn muốn hòa tan mất.

Huyền Lăng Diệu cúi đầu, mê luyến mà xoa xoa khuôn mặt của Tiêu Sơ Lâu, mồ hôi mỏng manh theo tóc mai chảy dọc xuống, đôi môi đói khát nóng rực lại muốn tìm đôi môi khác để kiếm chút an ủi.

“Thích…” Y thở dài nhắm lại hai mắt, hưởng thụ khoái cảm đối phương giao cho, một mặt cùng hắn triền miên hôn sâu.

Vui sướng không ngừng bốc lên khiến từng ngón chân phải run rẩy, một đạo bạch quang như từ trong bóng tối xuyên thấu ra, tất cả các cảm quang đều sung sướng đến cực hạn, phảng phất như từ trên cao hạ xuống, khiến người ngây ngất.

“Sơ Lâu…” Một khắc lên đỉnh kia, Huyền Lăng Diệu rốt cuộc cũng than nhẹ một tiếng, tựa như tiếng thở dài, lại chẳng khác lời thâm tình là bao.

Sau khi liều lĩnh phóng túng, hai người chỉ kịp thanh tẩy qua loa một chút thôi, bất quá hậu quả lưu lại là phải có.

Cung yến đã bắt đầu rồi, trong đại điện ăn uống linh đình, các vũ nữ trợ hứng nhảy những vụ điệu huyến lệ (lộng lẫy), nhóm đại thần thì tốp năm tốp ba thấp giọng nói chuyện với nhau, lúc nào cũng thăm dò việc hôn nhân của nữ nhi nhà người khác.

May mà y phục không bị dơ, tư dung của Diệu đế bệ hạ vẫn hoa quý như cũ, không nhúc nhích mà ngồi ngay ngắn trên ghế kim loan, hung hăng nhìn chằm chằm Tiêu vương gia nhà mình — ánh mắt kia quả thật là nóng bỏng tới mức như muốn đem cả người hắn nuốt sống vào bụng vậy.

Tiêu Sơ Lâu cười khổ rụt cổ lại, chỗ hắn ngồi cách long tọa không xa, trong khi các văn võ trọng thần lại ngồi rất xa điện hạ, thế nên lúc này chỉ có mình hắn phải chịu đựng lửa giận trầm mặc của Đế vương, ngay cả một người để nói chuyện cũng không có, thật sự là thống khổ cực kỳ a.

Nếu sớm biết y tức giận thế này thì vừa nãy làm nhiều thêm một chút cho rồi…

Thục Xuyên vương yên lặng oán niệm, vô cùng đau đớn.

Huyền Lăng Diệu trừng hết nửa ngày, chỗ nào đau thì cũng đau, xót thì cũng xót rồi.

Y rất muốn hiện tại đem cái tên hỗn đản Tiêu Sơ Lâu kia ra hành hung cho hả giận, lại bất đắc dĩ phát hiện, cho dù có cơ hội đi nữa thì chính mình cũng chẳng thể nào hạ thủ được.

Diệu đế bệ hạ thu hồi ánh mắt, không khỏi hừ lạnh một tiếng, nhưng không ngờ các thần tử dưới đại điện lại lập tức câm như hến, rất sợ sẽ đắc tội với ngôi cửu ngũ cao cao tại thượng kia.

Hóa ra là do tên kia to gan lớn mật, còn không phải hắn làm sao…

Đế vương bật cười, liếc mắt nhìn vẻ mặt mạc danh kỳ diệu của Tiêu vương gia, thần sắc đạm đạm, tựa hồ không còn tức giận nữa.

Nói đến cùng, hỏi thế gian tình ái là gì, bất quá chỉ là vỏ quýt dày có móng tay nhọn mà thôi.

Hai chương H liên tiếp, Mây bội thực luôn :))~ chị Tử Vũ chắc nhịn quá đây mà :”> còn một phiên ngoại sinh tử nữa là chính thức hoàn rồi nhé :”3~~ mọi người đừng bỏ lỡ a~

Advertisements