Khiếu Kiếm Chỉ Giang Sơn – Ngoại truyện

Xuyên không nhầm giới

– Tử Vũ Nguyệt Diên –

Biên tập: Mây

-oOo-

10 |

Trăng treo đầu ngọn liễu, người hẹn… sau đại đường.

(Nguyên văn là Trăng treo đầu ngọn liễu, Người hẹn sau hoàng hôn.)

Nửa đêm vốn là thời gian tốt nhất để ăn uống no đủ, chậm rãi tản bộ, nghe chút tiểu khúc, tay trong tay điềm ngôn mật ngữ với ai đó của mình, thế nhưng liên tiếp mấy ngày nay vị họ Tiêu nào đó cùng với vị họ Ngự nào đó luôn tranh nhau phân cao thấp, đây đã trở thành tiết mục đáng xem nhất sau bữa cơm tối của Tiêu vương phủ rồi, mọi người tập mãi cũng thành thói quen, thấy nhưng không thể trách, mặc dù họ còn lớn mật hơn mà đem nhà mình ra đặt cược nữa chứ.

Lại nói tiếp, việc này vốn là do ngày đó Tiêu Sơ Lâu và Ngự Lưu Vân nhất thời ngứa tay, nhàn nhã buồn chán quyết định cùng nhau luận bàn một chút, với mức độ đỉnh cao võ đạo của bọn họ, muốn tìm một đối thủ có sức mạnh ngang mình quả thật là khả ngộ bất khả cầu.

Vì vậy, tất cả mọi chuyện mới đầu chỉ là vui đùa mà thôi, thế nhưng với tính tình cao ngạo của Ngự Lưu Vân và chấp nhất của Tiêu Sơ Lâu, lại thành ganh đua với nhau thật, không phân thắng bại quyết không bỏ qua, vậy mà hết lần này tới lần khác cả hai vị tu vi chí cao này lại cứ ngang ngang nhau, ngoại trừ mỗi buổi tối đều đánh đến sập phòng, ngoài ra vẫn chưa đạt được kết quả nào khâm phục khẩu phục.

Liên tục phá hoại phòng ốc trong ba ngày, sau khi Tiêu vương gia và “thích khách” kia bị tài chính đại thần Nguyệt Phàm rủa cho vạn lần, dưới ánh mắt đao kiếm do không thể nhịn được nữa của Diệu để bệ hạ, Tiêu Sơ Lâu rốt cuộc cũng phải đổi đấu kiếm thành đấu văn.

Nhìn thần tình hơi nhướng mi của Ngự Lưu Vân, tâm trạng Tiêu vương gia rất là đắc ý, thầm nghĩ mặc kệ là kiếp trước hay kiếp này, văn thao võ lược của mình thì chỉ là chuyện nhỏ, mà thi từ ca phú cầm kỳ thư họa mặc dù không thể nói là tinh thông, nhưng làm cái nào cũng ra hồn cái đó, muốn thắng Ngự Lưu Vân hạng này, không phải quá dễ sao?

Tiêu vương gia cảm thấy mình đã chiếm được khá nhiều tiện nghi rồi, vì thế rất rộng lượng mà phất ống tay áo, tự nhiên cười nói: “Ngự các chủ, bổn vương nếu đã có lợi về địa thế, không bằng cho các chủ ra đề mục trước tiên đi.”

“Cũng được thôi.” Ngự Lưu Vân không có lấy nửa điểm khách khí, hai tên cáo già này đều đã sắp thành tinh rồi, đảo mắt vài cái còn không biết trong ngực đối phương nghĩ gì hay sao?

Khóe miệng chậm rãi câu ra một dáng tươi cười, ánh mắt ám muội xoẹt qua người Diệu đế bệ hạ đang ngồi một bên lo lắng uống trà, lại xoay sang vẻ mặt đang cười hì hì của Tiêu vương gia ngồi đối diện, xác nhận thêm lần nữa nói: “So cái gì cũng được phải không?”

Tiêu Sơ Lâu thầm nghĩ đối phương hẳn sẽ không biết xấu hổ mà lôi mấy thứ kỳ quái ra so đâu, vậy thì mặt mũi của Thục Xuyên vương còn để đâu được nữa, ho nhẹ một tiếng cẩn thận nói: “Chỉ có thể ở trong vòng phòng này thôi.”

“Đương nhiên.”

Tiêu Sơ Lâu thong dong nhấp một ngụm rượu nói: “Các hạ có thể nói.”

“Hảo, chúng ta sẽ cược…” Khóe miệng Ngự Lưu Vân cong càng ngày càng lớn, càng ngày càng ái muội, cố ý đè thấp thanh âm xuống, vuốt vuốt chén rượu trong tay mà kề sát vào tai đối phương, nhẹ giọng nói: “— Cược xem ai có nhiều lão bà hơn!”

“Phụt —” Quá mức kinh hãi, Tiêu Sơ Lâu còn chưa kịp nuốt rượu xuống đã phun ra, vừa vặn văng hết lên mặt Ngự Lưu Vân!

“!!!” Tình cảnh quỷ dị này nhất thời khiến Huyền Lăng Diệu, Tuyết Nhai và Nguyệt Phàm ở trong phòng khẽ giật mình.

Bọn họ cũng không có nghe rõ hai người đến tột cùng là nói cái gì, chỉ thấy tử y nam nhân kia ghé sát vào tai Vương gia nói vài câu, Vương gia cư nhiên đã kinh hãi thất thố rồi!

Tuy rằng hai người này, một người thì bị phun rượu đầy mặt, một người thì nhịn không được mà không ngừng ho khan, dáng dấp chật vật trông rất khôi hài, thế nhưng mọi người trong phòng chẳng ai cười cho nổi.

Càng làm cho người khác kinh ngạc chính là sau đó, trên mặt Tiêu vương gia đã lộ ra thần tình cười khổ thập phần hối hận, bất đắc dĩ nói: “Được rồi, bổn vương chịu thua, Ngự các chủ ngươi thắng rồi, bổn vương thua tâm phục khẩu phục, cam bái hạ phong (cam tâm chịu thua).”

Nói xong lời cuối cùng, biểu tình lại trở nên thập phần bỡn cợt, nhìn chằm chằm vào gương mặt dính đầy nước của Ngự Lưu Vân, muốn cười mà không cười được, nhẫn nại thập phần vất vả a.

Ngự đại các chủ kiềm chế khóe miệng co giật, lau mặt xong, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Như nhau, như nhau thôi, Vương gia khách khí rồi.”

Hai đại nam nhân cùng nhau cười một trận giả tạo, tựa hồ trong đó còn mang theo dòng khí lưu đối đầu gay gắt xoẹt qua, mọi người còn lại đều hai mặt nhìn nhau, chỉ cảm thấy bầu không khí lúc này khiến cho da gà cũng phải bùng nổ.

“Rắc” một tiếng, là chén trà bằng sứ trong tay Diệu đế bệ hạ nặng nề đặt xuống, cuối cùng cũng kết thúc trận tỷ thí buồn cười ấu trĩ này.

“Chơi đủ chưa?” Huyền Lăng Diệu ưu nhã lau miệng, khóe mắt liếc nhìn hai người bọn họ.

Ngự Lưu Vân chỉnh đốn lại mình một chút, âm thầm quan sát vị khai quốc Đế vương trong truyền thuyết Đại Huyền vương triều này, trong lòng không ngừng vọt lên một loại cảm giác cổ quái, lại nói, người này — không phải là tổ tông của Huyền Dục sao?

Hiện nay mình đang cùng tổ tông của một trong những tình nhân của mình ngồi dưới một mái nhà, dùng trà nói chuyện phiếm, lại còn đùa giỡn với nam nhân của tổ tông, chưa kể bị nam nhân của tổ tông đùa giỡn, cái này…

Cái này là cái chuyện gì a?!

Vân Hi các các chủ không sợ trời không sợ đất nhất thời cảm thấy thật là nhức đầu nha.

Ngay khi bầu không khí trở nên xấu hổ quái dị, ngoài cửa đột nhiên vang lên thanh âm trầm thấp lãnh đạm của Băng Đế, vừa đúng lúc đánh vỡ cơn tịch tĩnh này.

“Khởi bẩm bệ hạ, vương gia, người phía dưới truyền đến tin cấp báo nói, Sở quận vương điện hạ ở Khúc Châu thành mang binh tiêu diệt tổng đàn của Thiên Thương kiếm phái, lý do là Thiên Thương kiếm phái có ý định ám sát mệnh quan triều đình, việc này đã truyền đi khắp nơi trong thành Khúc Châu, hơn nữa…”

Băng Đế dừng một chút rồi nói tiếp: “Sở quận vương ở trong thành Khúc Châu dán bố cáo, tìm — một gã nam tử gọi là Ngự Lưu Vân, mặt người trên bức họa cũng rất giống với Ngự công tử.”

“Là Lưu Tiêu!” Ngự Lưu Vân chợt nhảy bật lên, lại cau mày nói, “Bất quá vị Sở quận vương này là người phương nào?”

Tuy rằng không rõ ràng lắm trong đó có nội tình gì, bất quá rất hiển nhiên đây là thời điểm tốt để xem kịch vui a.

Tiêu vương gia chậm rãi phủi phủi ống tay áo, đi tới một bên ôm lấy vai Diệu đế bệ hạ, cười nói: “Dù sao cũng không có chuyện gì làm, chi bằng chúng ta cũng đi Khúc Châu thành xem náo nhiệt một chuyến đi?”

Trong lòng Huyền Lăng Diệu mặc dù cũng rất hiếu kỳ, bất quá lúc này vẫn còn một chuyện khác khiến y để tâm: “Cái chỗ Vạn Phong Uyển thần bí kia, ngươi tính không đi xem sao?”

Tiêu Sơ Lâu cả kinh, nhãn thần chợt lóe: “Nơi đó — có lẽ không cần đi đâu.”

“Hay là nói, ngươi sợ trẫm, chuẩn bị len lén bỏ chạy?”

“…Sao lại thế được?” Nụ cười của Tiêu Sơ Lâu có chút miễn cưỡng.

Huyền Lăng Diệu giải quyết dứt khoát: “Đã như vậy thì đến đó xem trước đi, làm sáng tỏ tâm sự của ngươi.”

Tiêu Sơ Lâu sầu mi khổ kiểm nói: “Vậy được rồi, bất quá ngươi nên nghìn vạn lần cẩn thận.”

Ngự Lưu Vân đứng ở một bên trong lòng chỉ hận không thể bay đến Khúc Châu thành sớm một chút, đối với chuyện này không có nửa điểm hứng thú, vì vậy nhún vai một cái liền trở về phòng mình.

Phân phó Tuyết Nhai canh giữ xung quanh Vạn Phong Uyển, không ai được tiến vào, Tiêu Sơ Lâu mang theo một bụng hiếu kỳ, lần thứ hai bước chân vào Vạn Phong Uyển sau mười năm.

Đó là một khu viện lạc (sân nhỏ) riêng biệt, thanh tĩnh hợp lòng người, ở góc viện là một vài cây anh đào, lúc này mặc dù không phải là mùa ra hoa, thế nhưng nhãn quang Huyền Lăng Diệu vẫn dừng trên ngọn cây một lát, hơi có chút thất thần.

Tiêu Sơ Lâu hơi mím môi, ôm lấy thắt lưng nam nhân đi vào trong phòng, tay hắn ôm rất chặt, dường như là rất sợ một khi buông lỏng ra thì người bên cạnh sẽ biến mất, khiến Huyền Lăng Diệu thấy thế không khỏi mỉm cười.

Cửa được đóng kín, lớp sơn đỏ cũ kỹ không chịu được năm tháng trôi qua mà bị bong tróc hơn phân nữa, ô cửa sổ bằng gỗ cũng lộ ra vài vết xước bén nhọn.

Trong khoảnh khắc đẩy cửa ra tựa hồ có loại cảm giác kỳ dị nào đó, giống như một dòng điện xoẹt ngang qua đại não Tiêu Sơ Lâu vậy, chưa kịp bắt lấy, đã tiêu thất vô tung.

Ngay khi hắn còn đang chìm đắm trong cơn thể nghiệm huyền diệu này, tựa hồ không phát hiện ra Huyền Lăng Diệu đã bị một cái “ấm trà” có tạo hình kỳ dị ở trên bàn hấp dẫn — thân ấm tròn dẹp, miệng ấm rất dài, không phải đồng cũng chả phải sắt, lấp lánh ánh bạc, nó được trịnh trọng đặt ở chính giữa đống đồ cổ, tựa hồ bản thân có một loại sức mạnh hấp dẫn người khác, chỉ cần nhìn nó, đã muốn tiến lên chạm vào.

“Lăng Diệu! Đừng động vào!”

Tiếng hô mang theo vài phần sợ hãi của Tiêu Sơ Lâu hiển nhiên đã muộn, Huyền Lăng Diệu còn chưa kịp quay đầu lại nhìn hắn lần cuối cùng, bỗng nhiên một đạo bạch quang cực kỳ chói mắt bùng sáng lên, trong chớp mắt, người đã biến mất không để lại dấu vết nào nữa!

“Lăng Diệu —!!!”

Lồng ngực bỗng nhiên sít chặt lại, hắn không chút do dự mà chạy tới bắt lấy cái ấm trà “Thần đèn Alladin” kia, nhưng mà ngón tay còn chưa chạm tới vật, một đạo bạch quang nữa lại đột ngột sáng lên — lần này không phải mình bị cuốn đi, mà rõ ràng là xuất hiện ra một người!

Tiêu Sơ Lâu cứng ngắc cả người, nhìn hết thảy mọi chuyện kỳ diệu lạ lùng diễn ra trước mắt, đợi cho ánh sáng nọ dần dần tắt hẳn, hắn mới nhìn rõ được hình dạng của người nọ, trong nháy mắt trợn tròn con mắt, ngây ra như phỗng.

Người này một thân huyền y quý khí, phát quan (mão) ánh vàng, thần sắc trầm ngưng lãnh đạm, cau mày cảnh giác mà nhìn chằm chằm vào Tiêu Sơ Lâu — dung mạo của y quả thực giống y đúc Huyền Lăng Diệu!

Không, cũng có chút bất đồng. Thân hình tựa hồ nhỏ hơn một chút, gương mặt mang theo vài phần ngây ngô, khí chất lại càng lạnh lùng, nhãn thần lạnh thấu xương kia tựa như một cây lợi kiếm, hoàn cảnh xung quanh đầy lạ lẫm cùng với cuộc gặp gỡ kỳ lạ này khiến y có chút không biết phải làm sao, thế nhưng đều bị y ẩn giấu thật tốt — tựa như y trước giờ rất giỏi ẩn giấu tâm tình của mình vậy.

“Ngươi… Ngươi là người phương nào?” ‘Huyền Lăng Diệu’ phiên bản ngây ngô khẽ lui về sau một bước, nhíu lại mi đầu, lạnh giọng quát hỏi, đôi mắt đen láy nỗ lực bảo trì trạng thái bình tĩnh, thế nhưng vẫn bị Tiêu Sơ Lâu nhìn thấy được một tia bất an.

“…Trước khi hỏi người khác, không phải nên tự giới thiệu mình trước sao?” Tiêu Sơ Lâu nhanh chóng thu hồi biểu tình kinh lăng (kinh ngạc ngơ ngác) trên mặt mình, trấn định mà nhìn nam tử trẻ tuổi giống Huyền Lăng Diệu trước mắt, nếu như hắn đoán không sai, người này hẳn là —

“Làm càn, bổn hoàng tử hỏi ngươi, ngươi dám không đáp?” Mi đầu càng nhíu càng chặt, nam tử vững vàng đứng tại chỗ không hề động, chỉ là dư quang bắt đầu quan sát gian phòng có chút cũ kỹ này.

Tiêu Sơ Lâu cũng không cho y có cơ hội nào khác, thong thả mà bước từng bước đến gần, dưới ánh mắt ngạc nhiên đầy giận dữ của người nọ mà nâng cằm y lên, dán sát vào mặt đối phương, thanh âm trầm thấp từ tính đầy ôn nhu tựa như trần niên thuần tửu (rượu ủ lâu năm) chậm rãi xuất ra: “Nói cho bổn vương nghe xem, ngươi tên là gì? Năm nay bao nhiêu tuổi?”

Chưa từng bị người nào làm càn mà thân cận quá mức như vậy, da mặt tuấn tú của nam tử chợt đỏ bừng ướt át, dưới thanh âm ôn hòa của đối phương không tự chủ được mà mở miệng nói: “Ta là Đông Huyền nhị hoàng tử Huyền Lăng Diệu, vừa mới qua sinh thần thứ mười bảy, chẳng lẽ ngươi không nhìn ra được bổn hoàng tử hay sao?”

Quả nhiên!

Rốt cuộc cũng xác định được suy đoán ở trong lòng, ánh mắt Tiêu Sơ Lâu chợt lóe, cảm giác kinh khủng vì người nọ biến mất cũng dần rút đi, nguyên lai Lăng Diệu đã bị đổi cho chính mình mười năm trước, cũng chẳng biết lúc nào mới có thể đổi trở về, vạn nhất vĩnh viễn cũng không thay đổi vậy…

“…Buông ra…” Huyền Lăng Diệu mười bảy tuổi da mặt cũng mỏng hơn, thoáng cái đã thoát khỏi kiềm chế của tay hắn, bộp một tiếng đụng phải ngăn tủ ở sau lưng.

“A, xin lỗi, là bổn vương không tốt, làm ngươi đau sao?” Chân mày của Tiêu Sơ Lâu dần toát lên tiếu ý, phong thái càng mê người hơn, nỗ lực muốn ở trước mặt Huyền Lăng Diệu trong sáng như tờ giấy này lưu lại một ấn tượng tốt.

Nhãn thần Huyền Lăng Diệu chợt hoảng hốt một chút, liền lập tức lãnh đạm xuống, hơi lắc đầu hỏi: “Ngươi nên nói cho ta biết ngươi là thần thánh phương nào đi?” Trong lòng y âm thầm tự nghĩ, người này tự nhiên xưng là bổn vương, Đông Huyền và Tây Sở rõ ràng không có vương tước, toàn bộ trong thiên hạ duy nhất chỉ có một người —

“Ha ha,” Tiêu Sơ Lâu sái nhiên cười, lễ độ nho nhã mà lùi về sau nửa bước, bỗng nhiên bắt lấy tay y, dễ dàng ngăn lại ý đồ muốn dùng sức rút tay về của đối phương, chậm rãi cúi đầu xuống, ở trên mu bàn tay của y nhẹ nhàng hạ một nụ hôn, híp mắt cười nói, “Tiểu vương Thục Xuyên Tiêu Sơ Lâu, bái kiến Diệu điện hạ.”

Quả nhiên là — Thục Xuyên vương gia!

Như vậy… đây là Thục Xuyên sao? Thế nhưng y mới vừa rồi rõ ràng còn đang ở trong hoàng cung Đông Huyền kia mà, đến tột cùng là…

Sắc mặt của Huyền Lăng Diệu kinh nghi bất định, ngờ vực mà nhìn chằm chằm vào Tiêu vương gia đang cười dài, do dự nói: “Các hạ… thật sự là Thục Xuyên vương sao? Bổn hoàng tử sao lại tới được đây?”

“Chính xác. Ở đây — chính là thế giới mười năm sau, mà bổn vương chính là…” Khóe mắt mang theo tiếu ý của Tiêu Sơ Lâu càng thêm nhu hòa, nói tiếp, “Bổn vương chính là tướng công của ngươi a.”

“Cái gì?” Huyền Lăng Diệu rốt cuộc nhịn không được mà lộ ra thần sắc giật mình đến cực điểm, nghe được đến vài chữ cuối cùng thì cả gương mặt đều hồng đến bên tai.

Tiêu Sơ Lâu thích ý nắm lấy tay của đối phương, ngồi vào băng ghế bên cạnh, châm chước tìm lời mà nói về những chuyện như làm thế nào mà hai người quen biết, tương luyến nhau, rồi lại cùng nhau trải qua gian khổ.

Đương nhiên, trong lòng cũng đã lược bớt một số chuyện không nên nói chẳng hạn như bất luân bí sử của Đông Huyền hậu cung, còn có lần ngoan tâm quyết biệt của hắn, cuối cùng là tuyệt cảnh ở vách núi đá cũng chỉ được kể sơ qua mà thôi.

Dù vậy, khi hắn nhắc tới việc bí mật mà mình vì mẫu phi báo đại cừu, trong lòng Huyền Lăng Diệu rốt cuộc đã bắt đầu tin tưởng hắn — tin tưởng người tuấn mỹ nam nhân tự xưng là Thục vương này đại khái là người… cực thân mật với mình.

Mà những khúc chiết trầm phù mấy năm qua cũng khiến người ta kinh tâm động phách, giọng nói thành thật chất phác mà đạm trầm của Tiêu Sơ Lâu chậm rãi chảy xuôi bên tai, Huyền Lăng Diệu nghe được đều có chút ngây dại, cảm tình vốn vẫn còn là một mảnh trống rỗng cuối cùng nhịn không được mà bị vây trong chuyện tình cảm ôn nhu đầy hấp dẫn này, chỉ là vẫn như trước không thể tin được, trên đời này ngoại trừ mẫu phi và phụ hoàng cư nhiên còn có người đối đãi với mình thâm tình như thế.

Tiêu Sơ Lâu có chút hứng thú mà xem xét thần tình kinh nghi hoảng hốt của đối phương, lông mi cong cong hơi rung động, còn có vành tai ẩn hiện sau làn tóc hơi ửng đó, dáng dấp ngây ngô mơ hồ như vậy, thật sự là khả ái vạn phần, khiến người nhịn không được mà chỉ muốn ôm vào lòng hôn hôn xoa xoa, a ô một ngụm mà ăn tươi nuốt sống a.

Chờ Huyền Lăng Diệu đem tất cả tin tức khiếp sợ quỷ dị này tiêu hóa xong xuôi rồi, mới phát hiện mình đã bị Tiêu Sơ Lâu kề sát lại, thắt lưng nhỏ gầy cũng bị ôm trong vòng tay rắn chắc, vừa định đẩy ra đã bị nam nhân đột ngột hôn lấy.

Đầu lưỡi ôn nhuyễn chỉ là nhẹ nhàng ở trên cánh môi y liếm một chút, Tiêu Sơ Lâu liền buông ra, trong lòng biết rằng muốn dạy dỗ tiểu sủng vật không phải chỉ một lần là xong chuyện, buông mắt nhìn đôi môi đỏ mọng cùng với đôi mắt trơn bóng của đối phương, dường như vẫn chưa lấy lại tinh thần mà ngoan ngoãn mặc cho mình ôm vào lòng, Tiêu Sơ Lâu bỗng nhiên nghĩ, thỉnh thoảng xuyên không một chút tựa hồ — cũng rất tốt a?

Sau đó, đợi đến khi Tiêu Sơ Lâu dắt Huyền Lăng Diệu nhỏ hơn mười tuổi đi ra khỏi Vạn Phong Uyển, thuộc hạ xung quanh Vương phủ nhất thời thiếu chút nữa cả kinh đến rớt cả hàm, đặc biệt là Giáp Thập Tứ thống lĩnh của Thiên Diệu vệ, nhìn Diệu hoàng tử điện hạ năm đó giống nhau như đúc, run run môi hầu như muốn ngất xỉu luôn, phải biết rằng hắn mười năm trước còn chưa có làm trong Thiên Diệu vệ a, vậy chủ tử này chẳng phải là không nhận ra hắn sao? Ô hô thương thay a!

Không đợi mọi người xung quanh hoàn hồn nữa, Diệu điện hạ thập phần không thích những người xa lạ này trừng mắt nhìn mình, vô ý thức túm chặt lấy người có vẻ tin cậy nhất ở đây — Tiêu vương gia.

Đối phương rõ ràng biểu hiện ra sự quyến luyến đối với mình khiến trong lòng Tiêu Sơ Lâu thập phần hưởng thụ, buồn cười mà nắm lấy tay y đi vào trong tẩm điện: “Bọn họ đều là thuộc hạ của Vương phủ, không nên lưu ý, có bổn vương ở đây, không có bất kì ai có thể thương tổn đến ngươi.”

Diệu Diệu bé dễ thương quá đi mấttttt :”3~ Hãy đợi xem tên Tiêu sắc lang nhà mình còn làm gì em í nữa nhé :”>~

Không biết Mây có hoàn được cái Ngoại truyện này trước Tết đc ko 8-}~ chưa gì thấy ngày nay ngày mai đi chơi biệt tích rồi :”>~

Mọi người chuẩn bị Tết tới đâu rồi thế ;))~