Túy Nhược Thành Hoan

– Trần Sắc –

Biên tập: Mây

Từ xa nhìn lại, khiến Dục Trăn nhớ tới khi còn bé, nãi nãi của hắn từng kể hắn nghe về cố sự của một hồ tiên, vào đêm trăng trong rừng, một mình chơi đùa, tịch mịch mà mỹ lệ, bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu tán đi mất.

-oOo-

Chương 7

Bóng đêm như nước.

Trong thành ngoài thành, trên dưới thịnh kinh, nơi nơi đều tràn ngập ánh lửa, vui mừng náo nhiệt.

Trên đại điện thường ngày nghị sự, lúc này đã được phủ một lớp đỏ hồng, bọn quan viên trước kia nghiêm túc lễ độ, lúc này cũng buông hết gò bó, tẫn khánh tẫn hoan. (vui vẻ hết mình)

Lễ bộ thượng thư Lưu Hỉ ngà ngà say, kéo lấy Dục Trăn, mặt mày rạng rỡ mà nói: “Lần này thật sự toàn là nhờ vào Vương gia, toàn nhờ vào Vương gia người a!”

Dục Trăn đang bị hai tên quan viên quấn lấy, lúc này nghe Lưu Hỉ nói thế, mới từ trong cơn say mà phản ứng lại.

Người trong đại điện làm càn như vậy, hắn lại đang nghĩ tới một nguyên nhân.

Mạnh quay đầu lại nhìn về phía chủ tọa, trên long ỷ sớm đã không thấy bóng người, cả điện huyên náo, cũng không có dè dặt cẩn trọng như lúc bắt đầu yến tịch nữa.

“Vương gia nhìn cái gì?”

Một tên quan viên đang say bí tỉ sáp lại gần hắn, “Hoàng thượng a, sớm đã đi rồi, còn nói ‘các khanh gia tận hứng’… E rằng hiện tại, đang cùng Hoàng hậu nùng tình mật ý, nhất độ xuân tiêu đi? Ha ha ha…”

Dục Trăn nghiêng người qua một bên, tên kia liền ngã nhào xuống đất, hắn nhíu nhíu mày, tiếng “ha ha” vang lên, nghe đặc biệt chói tai.

Chuyện này không phải đương nhiên sao? Ngày lập hậu, Hoàng thượng không dự khánh yến với các quan, vậy thì đương nhiên phải ở trong cung của Hoàng hậu rồi. Chỉ là trong lòng, không hiểu sao lại cảm thấy vắng vẻ, thậm chí còn mơ hồ cảm thấy có chút bực bội.

Từ nay về sau, Phượng Thương cũng sẽ không quấn lấy mình như trước đây sao?

Là một chủ tử mà phải đi nịnh nọt mình, để mình khống chế tất cả, lúc nào cũng thế thân Liên Càng mà đi khắp nơi lấy lòng mình…

“Đêm vui như thế này, tại sao Vương gia lại một mình tới đây?”

Phía sau bỗng nhiên truyền tới một thanh âm, Dục Trăn nhanh chóng lấy lại tinh thần, lúc này mới phát hiện ra mình đã lơ đãng mà đi ra ngoài đại điện không biết từ bao giờ.

Đình viện không người, khác hoàn toàn với trong điện, càng có vẻ quạnh quẽ tịch mịch. Dục Trăn quay đầu lại, liền thấy một người đang đứng phía sau, tựa tiếu phi tiếu mà nhìn mình, chính là tân khoa trạng nguyên Lưu Hỏa.

Dục Trăn cười cười: “Bên trong ầm ĩ quá, đi ra hít thở không khí chút thôi.”

Lưu Hỏa “Nga” một tiếng: “Hạ quan còn tưởng rằng Vương gia đang tìm Hoàng thượng chứ.”

Dục Trăn ngẩn người, nói: “Sao lại như vậy, thời gian này, Hoàng thượng không phải đang ở trong cung Hoàng hậu, nùng tình mật ý sao?”

Vô thức lặp lại lời của kẻ khác khiến Dục Trăn nhịn không được mà bật cười.

“Vương gia người sai rồi.” Lưu Hỏa tấm tắc lắc đầu, “Cũng không phải đêm tân hôn, bất quá chỉ là đem một vị phi tử phong làm Hoàng hậu, làm sao sẽ có chuyện động phòng hoa chúc chứ?”

Dục Trăn sửng sốt, Lưu Hỏa nói cũng không phải không có đạo lý, chỉ là, nếu như Phượng Thương không phải tới cung Hoàng hậu, vậy thì đi đâu?

Không phải lại một mình chạy ra cung chứ?

Nghĩ đến đây, hắn liền hỏi: “Hoàng thuợng ở đâu?”

Lưu Hỏa vừa nghe, vừa lắc lắc đầu, cười nói: “Vương gia chắc hẳn là cho rằng Hoàng thượng lại chạy ra ngoài cung đúng không?”

“Không phải là tốt rồi.” Mơ hồ nghĩ chính mình đang bị người này dắt mũi, Dục Trăn thu lại tâm tình của mình, nhàn nhạt trả lời một câu.

“Vương gia không muốn biết Hoàng thượng đi đâu sao? Trong điện khánh yến náo nhiệt như vậy, thân là chủ tọa mà lại ly khai giữa chừng, Vương gia… Không hiếu kỳ sao?”

Dục Trăn giương mi: “Trạng nguyên gia hình như có chuyện muốn nói?”

Lưu Hỏa liên tục lắc đầu cười: “Không dám không dám, chỉ là nhìn đèn đuốc tràn ngập trong điện, cả thành vui vẻ náo nhiệt, nhất thời trong lòng xúc động, nhớ tới chút câu chữ cùng toan (*) mà thôi.”

(*)cổ hủ, rẻ tiền, dùng để châm biếm nhà văn nghèo

“Nga?”

“Giữa biển người mênh mông chỉ tìm kiếm duy nhất một bóng hình, bất giác ngoảnh đầu lại, người kia như đang ở nơi hoa đăng đã lụi tàn (*)… Không hợp với tình hình này cho lắm, chỉ là thấy sao nói vậy, khiến Vương gia chê cười rồi.”

(*)từ tác phẩm Thanh Ngọc Án của Tân Khí Tật đời Tống

Lưu Hỏa giả bộ chấp tay cúi đầu một cái, ánh mắt Dục Trăn khẽ động.

Một lát sau, Dục Trăn mới chậm rãi gật đầu, lặp lại nói: “Bất giác ngoảnh đầu lại, người kia như đang ở nơi hoa đăng đã lụi tàn… Không phải hiện giờ đang náo nhiệt như vậy sao, vì sao phải tới chỗ hoa đăng lụi tàn tịch mịch kia cơ chứ…”

Hắn đại khái, đã hiểu Lưu Hỏa muốn nói cái gì.

Lưu Hỏa nhìn dáng dấp của hắn, nhẹ nhàng cười, không nói gì thêm, liền xoay người ung dung đi vào nội điện, cũng không thèm liếc mắt hắn một cái.

Dục Trăn cũng không để ý tới người nọ, đứng một hồi lâu, liền thẳng tiến về phía Phượng Uyên cung.

Trong Phượng Uyên cung tất nhiên là một mảnh vắng lặng, Dục Trăn tránh khỏi bọn thủ vệ ở trong đấy, trực tiếp đi vào nội điện. Trong nội điện nhưng lại không có một bóng người, trên bàn, trên giường, đều được sắp xếp gọn gàng, cô quạnh tịch mịch đến khiến người thổn thức.

Dục Trăn đi vào, vươn tay khẽ sờ lên giá cắm nến, một mảnh lạnh lẽo, không có dấu hiệu gì là mới vừa thổi tắt.

Gió ngoài phòng nhẹ thổi vào, màn vải trong điện bay phất lên, rồi lại chậm rãi hạ xuống, Dục Trăn bỗng cảm thấy khó chịu, trong lòng khẽ động, liền vội vã rút tay lại, đi ra ngoài.

Đi vào một con đường nhỏ để tránh bọn thái giám trong cung đang đi ngược lên, Dục Trăn lẳng lặng đi tới thiên điện, gian phòng hai bên cũng tối đen như mực, không thấy bóng dáng người đâu cả.

Dục Trăn chần chờ một chút, mở cửa chủ ốc.

Trong chủ ốc cũng là một mảnh hôn ám, từ gian ngoài đi vào phòng trong, màn trướng cách xa nhau, đến gần, mới nhìn thấy bên trong mơ hồ hiện lên một ánh sáng ảm đạm. Dục Trăn dừng bước, nhất thời không dám tiến vào.

Đêm thu lạnh lẽo, ánh nến yếu ớt trong phòng cứ mãi chập chờn, càng khiến mọi thứ trở nên u ám không rõ, cuối cùng, một cơn gió ngoài trời cuồn cuộn thổi vào, quang hỏa vụt tắt, cả phòng tối sầm xuống.

Dục Trăn đợi thật lâu, nhưng mãi vẫn không thấy người bên trong thắp nến, hắn rốt cuộc cũng nhịn không được nữa, đưa tay vén màn lên, nhẹ nhàng bước vào.

Trên giường ngủ cạnh cửa sổ, có một người đang ôm gối ngồi chồm hổm, thu mình ở một góc.

Màn trúc trên cửa sổ đã bị xé xuống, vứt trên mặt đất, ánh trăng xuyên qua cửa, rọi vào người nọ, vô thức làm cái bóng của y bị gãy đoạn, in xuống trên giường.

Mái tóc đen nhánh của người nọ xõa dài rũ xuống, che khuất vẻ mặt của y, chỉ có thể thấy y đang nhẹ nhàng lắc lư thân thể, hết sức chăm chú mà nhìn vào bóng trăng đang biến hóa ở trên giường.

Từ xa nhìn lại, khiến Dục Trăn nhớ tới khi còn bé, nãi nãi của hắn từng kể hắn nghe về cố sự của một hồ tiên, vào đêm trăng trong rừng, một mình chơi đùa, tịch mịch mà mỹ lệ, bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu tán đi mất.

Dục Trăn lặng im đứng đó, một lúc lâu sau mới thở nhẹ một hơi, thấp giọng gọi một tiếng: “Hoàng thượng?”

Thân thể người trên giường khẽ run rẩy một chút, vẫn như trước nhẹ nhàng lắc lư, rồi dần dần chậm lại, cuối cùng cũng ngừng, nhưng không ngẩng đầu.

Tóc dài rũ xuống hai má, gió nhẹ thổi qua khiến một vài sợi vung lên, không linh phiêu dật.

Dục Trăn như ngừng thở, chờ người nọ trả lời.

Qua thật lâu, y thủy chung vẫn không mở miệng, chỉ là lại chậm rãi đong đưa thân mình.

“Cẩn?” Dục Trăn không từ bỏ ý định mà kêu thêm một tiếng, gắt gao nhìn y.

Người trên giường cuối cùng cũng cúi đầu cười ra tiếng, dừng lại động tác, ngẩng đầu, trên dung nhan tuyệt sắc kia lộ ra một nụ cười yếu ớt huyễn mục: “Dục Trăn, tới đây, bồi ta.”

Dục Trăn đột nhiên có loại cảm giác nhẹ nhõm cả người, thở dài một cái, bước về phía y.

Thấy Phượng Thương vươn tay về phía mình, hắn liền nắm lấy bàn tay nọ, ngồi xuống bên người y, nhàn nhạt hỏi: “Ngươi vì sao lại không thích Hoàng hậu?”

Phượng Thương nhảy lên một cái ngồi phịch xuống, cầm lấy tay Dục Trăn chơi đùa, một bên trứu trứu mũi, lắc đầu nói: “Không thích.”

“Lễ bộ đã chọn rất nhiều nữ tử, ngươi nếu không thích, tại sao không tuyển người khác?”

Phượng Thương lắc đầu, trong tiếng cười có một tia giễu cợt: “Nàng là thiên kim của Thái bảo. Thái bảo từ trước đã trợ giúp Thái tử rất nhiều, sau đó… Hắn theo ta đào vong, dạy ta đạo làm quân vương, nhìn ta lớn lên, một đường giúp ta đi tới hôm nay, sau khi cữu cữu chết, liền đi theo người của ta, đại bộ phận đều do hắn quản.”

“Hôm nay ta leo lên ngôi vị Hoàng đế, hắn đem nữ nhỉ đưa vào, ta cũng chỉ có thể tuyển nàng làm Hoàng hậu, ngoại trừ nàng, ai ta cũng không thể tuyển.”

“Ngươi xem những người đó đều trung thành với ta, kỳ thật, có rất nhiều người nhìn ra được ý tứ của Thái bảo, nếu như một ngày nào đó Thái bảo muốn phản, ta cũng không biết ta có năng lực áp hắn hay không.”

Trong lòng Dục Trăn run lên, địa vị của Thái bảo cao trọng, hắn đương nhiên biết, thế nhưng nếu tất cả quả thật như lời của Phượng Thương nói, hắn cũng không dám nghĩ tới.

Quân vương xưa nay, sợ nhất là công thần cao hơn chúa. Không phải là đố kị, mà là sợ thần tử có công cao, lúc đó hy vọng của mọi người cũng cao, một khi tạo phản, quân chủ liền dễ bị dân tâm vứt bỏ. Người như vậy, có thể diệt trừ được thì tốt, nhưng lại là người khó có thể diệt trừ nhất, không những vậy mà còn rất nguy hiểm.

“Không cần lo lắng, Thái bảo đã một đường giúp đỡ ngươi, tuyệt đối sẽ không phản bội.” Nhất thời chẳng biết nói sao cho tốt, Dục Trăn chỉ có thể nói vài câu an ủi, nhưng nói ra miệng rồi mà ngay cả chính hắn cũng không xác định được.

Phương Thương nói như thế, vậy chuyện Lưu Hỉ vì sao lại cấp bách đòi lập hậu, ý đồ có vẻ đã rõ ràng rồi.

Quả nhiên Phượng Thương hừ cười một tiếng, nhẹ giọng nói: “Dục Trăn, ngươi chính là thua ở chỗ này… Phụ thân ngươi đã xưng đế, chúng ta hơn nữa lại còn đoạt lại ngôi vị Hoàng đế của hắn, nói là trừng trị Ngụy đế, kỳ thực đều là lời vô ích, nói trắng ra thì cũng chỉ là một đám phản tặc. Nếu muốn phản, ai làm Hoàng đế mà chả được? Ngươi biết bọn họ tại sao lại muốn ta làm Hoàng đế không?”

Dục Trăn quay đầu nhìn y, nhưng phát hiện Phượng Thương từ đầu tới cuối chỉ nhìn ánh trăng trên giường, đành phải ứng một câu: “Tại sao?”

“Lúc cữu cữu còn sống, đương nhiên phải bang trợ ta, thế nhưng hiện giờ người đã mất, bọn họ còn liều mạng đẩy ta lên ngôi Hoàng đế như vậy, thật ra, chỉ vì hứa hẹn của Tam Sắc quốc. Tam Sắc quốc đã từng bày tỏ thái độ, bọn họ sẽ quy thuận, thế nhưng ngồi trên ngôi vị Hoàng đế, phải là huyết mạch chính thống của Hoàng tộc Thương Lan. Nói cách khác, chỉ có ta đăng cơ, bọn họ mới nguyện ý quy thuận.”

Phượng Thương cười cười, cuối cùng cũng ngẩng đầu, vén lên một lọn tóc đen.

“Ngươi xem, ngày hôm nay ta cử quan, ngay hôm qua, vẫn còn là một hài tử. Trong mắt bọn họ, khống chế một hài tử, so với chính mình làm Hoàng đế, đâu có khác nhau là mấy? Đương nhiên, cũng có một số người nhận định ta là Thiên tử, hai loại tâm tư, nhưng mục đích cũng giống nhau thôi… Vì thế, ta mới ngồi trên cái ngôi vị chết tiệt này.”

“Chuyện này…” Nhất thời không kịp tiếp thu, Dục Trăn chần chờ một chút, mới do dự hỏi, “Việc này, Liên nhi cũng biết sao?”

Sắc mặt Phượng Thương dường như biến đổi, lại dường như chỉ là vì ánh trăng trắng xám phản chiếu vào mà thôi, một lát mới cười nói: “Đương nhiên biết.”

Dừng một chút, thanh âm của y nhỏ lại.

“Đó là lý do vì sao khi đó, ca ca mỗi ngày bôn tẩu, chính là vì giúp ta xác định xem người nào có thể dùng. Nếu như không nhờ ca ca, hiện tại thượng triều, ta làm sao có thể định đoạt?”

“Liên nhi rất nỗ lực.” Dục Trăn cúi đầu nói một câu, không rõ trong lòng là tư vị gì.

Phượng Thương vô thức cắn cắn môi, một lát vươn tay đánh Dục Trăn một cái, cười mắng: “Nếu không phải vì ngươi giúp Lưu Hỉ, ta vốn có thể từ chối rồi… Chỉ cần đợi thêm hai năm, chỉ cần hai năm nữa, là ta đã trở thành một chúa tể chân chính rồi.”

Dục Trăn bị y đánh một cái, tuyệt không cảm thấy đau nhức, nhưng trong lòng mơ hồ có chút tê tê khó chịu, mở miệng mới phát hiện cổ họng như bị lấp kín lại, một lúc sau đành miễn cưỡng cười nói: “Ta đây cho ngươi xử trí, hảo hảo bồi thường ngươi được không?”

Phượng Thương nhướng nhướng mi, tiến đến gần chóp mũi Dục Trăn, tựa tiếu phi tiếu nhìn hắn: “Để ta xử trí?”

Không hiểu sao cảm thấy rét lạnh cả người, Dục Trăn nuốt nuốt nước miếng, miễn cưỡng gật đầu.

Phượng Thương nhất thời mở to mắt cười , một tay áp đảo Dục Trăn xuống giường, một mặt ai oán nói: “Dục Trăn, ta rất tịch mịch, ngươi đêm nay bồi ta nha.”

“Hảo…” Dục Trăn dở khóc dở cười lên tiếng, nhìn người phía trên tựa như một con tiểu thú mà xé rách y phục mình.

“Dục Trăn, Dục Trăn,” Phượng Thương cười hì hì nằm sấp lên người hắn, cực kỳ ôn nhu mà khẽ hôn lên môi Dục Trăn, trong thanh âm càng ai oán.

“Trong lòng ta khó chịu, ngươi để ta tới được không?”

Dục Trăn vô thức muốn nhảy dựng lên, lại bị Phượng Thương cố sức ép xuống, trong lúc giãy dụa, ngay cả quần hắn cũng bị Phượng Thương cởi ra mất rồi.

Nhìn gương mặt của thiếu niên Thiên tử tràn đầy hưng phấn, trên mặt là nét trong sáng kiền tịnh, Dục Trăn không khỏi nhẹ dạ một trận, bất đắc dĩ không chống lại nữa, vẻ mặt như là sát thân thành nhân (hy sinh vì nghĩa lớn): “Được thôi.”

“Ngoan!” Phượng Thương hoan hô một tiếng, hưng phấn mà hôn bừa bãi lên mặt Dục Trăn, kêu lên loạn thất bát tao “Dục Trăn bảo bối, Dục Trăn ngoan ngoan, Dục Trăn tiểu tâm can”, kêu đến trên mặt Dục Trăn phải hiện lên vài sợi hắc tuyến.

Giằng co một trận như vậy, Phượng Thương mới đem y phục trên người cởi sạch ra hết, ôm lấy thân thể Dục Trăn, liền đưa tay xuống hạ thể của hắn mà tìm kiếm.

Dục Trăn thấy trên mặt y trước sau vẫn hăng hái ngang nhiên, không đành lòng nghịch ý y, liền chậm rãi thả lỏng thân thể, mặc y trêu chọc.

Theo sáo lộng của Phượng Thương, thân thể hắn cũng chậm rãi nóng lên, bắt đầu có điểm không tự chủ được mà giãy dụa.

Lúc Phượng Thương đem đầu ngón tay mang theo hơi lạnh tham nhập vào thân thể hắn, Dục Trăn cuối cùng cũng nhịn không được mà run rẩy, toàn thân bất giác căng thẳng.

Phượng Thương dở khóc dở cười nhìn hắn: “Dục Trăn, ngươi chớ khẩn trương a…”

“Ngươi làm của ngươi!” Dục Trăn ngẩng mặt lên quát, âm cuối có chút run rẩy.

“Đầu ngón tay của ta không vào được, sao mà làm a? Dục Trăn tiểu tâm can, đừng khẩn trương, chậm rãi thả lỏng, sẽ không đau đâu…”

Bị Phượng Thương gọi như vậy, cả người Dục Trăn không cảm thấy khó chịu nữa, cả người cũng thả lỏng xuống, Phượng Thương nhân cơ hội đem ngón tay thứ hai đưa vào. Dục Trăn hừ nhẹ một tiếng, thân thể lại căng chặt lên, một trận đau đớn quỷ dị truyền đến, Dục Trăn thiếu chút nữa kêu ra.

Sẽ không đau đâu… Ai tin ngươi a!

Phượng Thương nhìn mắt mũi hắn đều nhăn nhó cả lên, chỉ có thể bất đắc dĩ ngưng lại một chút, liên miên nói: “Ngươi đừng khẩn trương, thả lỏng một chút, nếu không ngươi sẽ thụ thương đó. Nào, thả lỏng một chút, ta sẽ thật ôn nhu…”

Dục Trăn chỉ là cắn chặt răn nhắm mắt lại, căn bản không đem lời nào của y nghe vào, Phượng Thương lại trấn an một trận, cuối cùng đành thu tay lại, buông Dục Trăn ra, nằm xuống cạnh hắn.

Qua một lúc, Dục Trăn mới chậm rãi mở mắt ra, thấy y đang nhìn mình, không khỏi sửng sốt: “Không làm sao?”

“Không được, ngươi sợ, như vậy sẽ thụ thương.” Phượng Thương rầu rĩ nói.

Dục Trăn nhìn y cuộn người lại, tựa như một hài tử, trong lòng mơ hồ có chút thương tiếc, cười cười đùa y: “Như vậy đến lượt ta phải không?”

Một lúc sau, mới nghe Phượng Thương khe khẽ nói: “Dục Trăn, ngươi có thể ôm ta ngủ một đêm không?”

“Ân?”

Phượng Thương di chuyển thân thể, lăn vào lòng Dục Trăn.

“Ngươi đừng động, cứ như vậy, bồi ta ngủ.”

Dục Trăn ngạc nhiên một trận, qua một lúc mới lặng lẽ cười, đưa tay ôm lấy thắt lưng Phượng Thương, chậm rãi nhắm mắt lại.

Từ sau ngày đó, Dục Trăn vẫn như trước cách vài đêm lại ngủ trong Phượng Uyên cung, Phượng Thương cũng đem những chuyện trước đây xem như chưa từng phát sinh qua, vẫn như trước tìm mọi cách lấy lòng, nghĩ hết biện pháp để làm Dục Trăn vui vẻ, có nhiều lúc Dục Trăn đến Phượng Uyên cung, nếu như y đang ở trong cung của Hoàng hậu, nửa đêm cũng sẽ ly khai, quay về Phượng Uyên cung bồi Dục Trăn.

Một thời gian sau, ngay cả Dục Trăn thiếu chút nữa cũng quên mất Phượng Thương đã lập hoàng hậu.

Ngày hôm đó sau khi lâm triều, Phượng Thương với vẻ mặt nghiêm túc kêu Tĩnh vương lưu lại, trong lòng Dục Trăn đương nhiên biết Phượng Thương đang chuẩn bị làm chuyện bí mật gì đó, chỉ là quan viên trong triều đều mang vẻ mặt nghi hoặc mà nhìn hắn, khiến Dục Trăn không khỏi cười khổ.

Vào thiên điện của Phượng Uyên cung, chờ những người khác đều lui xuống, Dục Trăn mới cười nói: “Ngươi a, chỉ muốn yêu đường hoàng. Trở lại lỡ như có người hỏi ta Hoàng thượng hạ ý chỉ gì, ta lại phải viện cớ sao.”

“Được rồi được rồi.” Phượng Thương miễn cưỡng đáp lại hắn, một bên nhìn Dục Trăn, “Ngươi nếu có thể xem hiểu nhãn sắc của ta, ta còn dùng đến kế đó sao?”

Dục Trăn nhất thời không biết nói sao. Thấy Phượng Thương cầm trong tay một quyển tấu chương, ấn ký trên quyển này hắn nhận ra được, là của Phượng Lâm, trong lòng khẽ động, hắn mở miệng nói: “Lại nói, vài ngày trước đây, ta nghe được một lời đồn đãi, chẳng biết thật giả, ngươi muốn nghe không?”

Phượng Thương vội buông tấu chương trong tay xuống, ngẩng đầu cười nói: “Hảo, ngươi nói.”

“Có người nói, Lạc vương có thể chưa chết. Ngươi nghĩ sao?”

Phượng Thương nao nao, lập tức cười cười nói: “Không biết.”

Dục Trăn đương nhiên sẽ không cho y ngẩn ra, truy vấn: “Không muốn biết sao? Nếu như Liên nhi thật sự chưa chết, ngươi mất hứng sao?”

“Cao hứng a.” Phượng Thương cười cười, “Chỉ là lời đồn đãi trên phố, không thể tin được.”

Dục Trăn thấy y miễn cưỡng cười nói, lại cúi đầu như muốn xem tiếp tấu chương, không khỏi vươn tay ra đoạt lấy, thấy Phượng Thương ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn mình, mới làm bộ hiểu ra mà cười nói: “Vậy nhưng thật ra, huynh đệ các ngươi nhiều năm qua ở cùng một chỗ, ngươi không quan tâm tới sinh tử của Liên nhi, cũng là bình thường a.”

Phượng Thương ngẩn người, một hồi lâu, mới nhợt nhạt cười, gật đầu: “Tám tuổi thì ca ca bị đưa tới thịnh kinh, mười mấy năm cũng không gặp nhau.”

“Thế nhưng hắn dù sao cũng là huynh trưởng của ngươi! Lẽ nào ngươi không hy vọng hắn còn sống? Nói trắng ra, ngươi vốn mong hắn chết tốt đúng không?” Thấy Phượng Thương trước sau vẫn lãnh đạm, lời nói của Dục Trăn cũng không khỏi bén nhọn lên.

Phượng Thương nhìn hắn, một lát mới thở nhẹ một hơi, nhẹ nhàng nói: “Ta đương nhiên muốn ca ca sống. Thế nhưng lời đồn trong dân gian có rất nhiều, khó mà biết được điều này có phải là do người có tâm cố ý phát tán hay không, lúc này cứ hy vọng, lỡ về sau phát hiện là giả, chẳng phải càng thêm thất vọng hay sao?”

“Viện cớ!” Dục Trăn hừ lạnh một tiếng, không thèm nói nữa.

Phượng Thương cười cười kéo hắn lại: “Được rồi, đừng nói những chuyện không có căn cứ này nữa. Ngươi mấy ngày nay không chịu tiến cung, hiện tại tới rồi, còn muốn tranh cãi với ta sao?”

Dục Trăn thấy y lấy lòng mình, một bụng khí phát không được, không thể là gì khác hơn là mặc y kéo mình qua một bên. Thấy Phượng Thương kiễng chân hôn mình, cũng chỉ có thể miễn cưỡng đáp lại.

Hôn một trận, Phượng Thương cuối cùng cũng thấy hắn chỉ làm có lệ, có chút mất hứng ngừng lại, hừ một tiếng mà đi về cạnh bàn.

Dục Trăn đứng một lúc, biết mình có điểm hơi quá, do dự nói: “Ta chỉ nhất thời không thích ứng được… Chờ, chờ một chút là tốt rồi.”

Phượng Thương cười đến loan mi, lại cọ cọ về phía hắn: “Như vậy, phải phạt.” Dứt lời, không đợi Dục Trăn cự tuyệt, bắt lấy bả vai hắn, lại hôn môi.

Lần này không hề mềm nhẹ cẩn thận, mà mang theo một tia tàn sát bừa bãi, cắn đến khi môi Dục Trăn phát đau.

Một lát hai người mới buông nhau ra, Dục Trăn thở dốc, nhìn Phượng Thương lắc đầu: “Ngươi kiếp trước nhất định là chó con!”

“Đúng đó, đúng đó!” Phượng Thương cũng không phản đối, cười cười lại hôn thêm một trận mãnh liệt nữa, hai người dây dưa một lúc không khỏi có điểm trầm luân, trong mắt Phượng Thương mang theo một mảnh ôn nhu tựa thủy.

Chốc lát sau, Phượng Thương mới nhẹ giọng nói: “Dục Trăn… Ngươi đừng nghe bọn họ, được không?”

“Cái gì?” Dục Trăn đang thất thần, nhất thời không nghe được Phượng Thương hỏi cái gì, chỉ vô thức hỏi lại.

Phượng Thương hơi rũ mắt, nói: “Ta biết Phượng Lâm có người tới tìm ngươi… Thế nhưng, ngươi không nên tin hắn, được không?”

Toàn thân Dục Trăn chấn động, ánh mắt dần dần sắc bén lên, lui về sau một bước, kéo tay Phượng Thương xuống, có điểm không thể tin được mà nhìn Phượng Thương.

“Ngươi cho người theo dõi ta?”

Lăng lệ trong mắt Dục Trăn khiến Phượng Thương nhất thời rối loạn tay chân, lắc đầu liên tục: “Không phải, không phải, ta chỉ…”

Chỉ là cái gì đây? Phái người theo, là vì muốn biết hắn mỗi ngày làm cái gì, tuy rằng chỉ là tính cách của một hài tử, sợ người khác làm phân tâm Dục Trăn, thế nhưng nếu nói ra như vậy, cùng với suy nghĩ của Dục Trăn thì có gì bất đồng?

Giải thích không rõ, Phượng Thương có chút hốt hoảng mà vươn tay muốn bắt lấy Dục Trăn, lại bị hắn gạt tay đi.

“Nếu như ngươi không phải phái người theo ta, vậy tại sao lại biết có người đi tìm ta?”

Phượng Thương mím mím môi, lại cúi đầu, không nói gì.

Nhìn biểu tình của y, Dục Trăn chỉ biết là y thừa nhận, mạnh hừ một tiếng: “Nếu không tin ta, cần gì phải giả bộ thân mật?”

“Ta không có giả bộ!” Nghe thấy lời Dục Trăn nói, Phượng Thương nhất thời lạnh giọng xuống.

Muốn trách y phái người theo dõi hắn thì còn được, nếu muốn oan uổng y làm bộ thân mật, lại tuyệt đối không được. Trời mới biết y cho tới bây giờ chưa đối với ai thật tình như như vậy, có thể nào để cho người khác nói là y giả bộ?

“Tới bây giờ ngươi vẫn cho người theo dõi ta, làm sao bảo ta tin ngươi đây?” Dục Trăn thẳng thắn nhìn y.

“Ta xác thực đã từng muốn giành lại ngôi vị Hoàng đế, thế nhưng hôm nay đồng ý thuần phục ngươi, tuyệt không có dị tâm. Ta và ngươi đã có quan hệ xác thịt, chẳng lẽ còn không đủ để ngươi tín nhiệm? Hay là nói, ta còn so ra kém với Lưu Hỏa của Phượng Lâm, ngươi tin hắn, cũng không tin ta sao?”

Phượng Thương vốn đang hoảng hốt nghe Dục Trăn giáo huấn, thần tình dần dần an nhiên lại, nghe đến đó, rốt cuộc cũng không tự chủ được mà nhẹ nhàng nở nụ cười.

Dục Trăn thấy y cư nhiên lại cười, càng phát cáu, vung tay áo, nghiêm mặt nói: “Được, Hoàng thượng nếu không tin Dục Trăn, Dục Trăn cũng không cần phải lưu lại để thêm bẽ mặt, từ nay về sau, ngươi…”

Dục Trăn còn chưa dứt lời, đã bị một nụ hôn mạnh mẽ của Phương Thương ngăn miệng lại.

Một lát Phượng Thương mới buông hắn ra, cười loan cả mi, dương dương tự đắc mà nhìn hắn.

“Ngươi!”

Phượng Thương cười cười nắm lấy ngón tay hắn, một bên nhẹ giọng nói: “Được rồi được rồi, là ta sai, là ta không tốt, sẽ không bao giờ làm vậy nữa, ngươi đừng tức giận, đừng tức giận a…”

Dục Trăn vẫn còn buồn bực chưa tiêu, nghe y hảo hảo nhận lỗi như vậy, cũng chỉ hừ lạnh một tiếng.

Phượng Thương cũng không sợ hắn lạnh lùng, vẫn như trước cười quấn lấy hắn, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Nếu Tĩnh vương còn tức giận, như vậy Trẫm không thể làm gì khác hơn là đem Trẫm thưởng cho ngươi, bồi thường ngươi được không?”

“Không thèm!” Dục Trăn nghiêng người đi, hừ một tiếng.

“Cái này không thèm, ta lại không có cái khác cho ngươi được.” Phượng thương sáp tới, vẻ mặt đáng thương nhìn hắn, “Tĩnh vương đại nhân đại lượng, thu ta đi.”

“Ngươi…” Dục Trăn bị y nháo đến dở khóc dở cười.

Phượng Thương cười đến híp mắt lại, hai tay ôm lấy thắt lưng Dục Trăn: “Quyết định vậy nha, đừng nóng giận, chờ ta xem xong đống tấu chương này, sẽ bồi ngươi.”

Dục Trăn nhìn y một bên vừa cười vừa dỗ mình, một bên lại nghiêm túc mà chạy tới bên bàn xem tấu chương, cuối cùng đành thở dài, ngồi xuống cạnh bàn, mặc cho Phượng Thương ngồi sát vào mình.

Phượng Thương cầm một quyển tấu chương âm thầm cười trộm, Dục Trăn chỉ lo tức giận của hắn, xem ra một điểm cũng không có phát hiện.

Hay là nói, ta còn so ra kém với Lưu Hỏa của Phượng Lâm, ngươi tin hắn, cũng không tin ta sao?

Dục Trăn, ta có thể cho rằng, ngươi đang quan tâm tới ta dù chỉ là một chút không?

Đêm dài vừa tẫn, sắc trời đã xám trắng, Phượng Thương mở mắt ra, khe khẽ hô hấp, chậm rãi mở một góc chăn trên người ra, che miệng lại, nhẫn nhịn cơn đau đớn tê liệt từ phía sau truyền đến, chậm rãi xoay người đứng lên.

Cẩn cẩn dực dực mà liếc mắt nhìn Dục Trăn, thấy hắn còn chưa tỉnh ngủ, âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lại hít vào một hơi, rón ra rón rén mà rời giường, bước được một bước lại nhìn Dục Trăn một cái, sau đó mới buông màn xuống, nhặt y phục rơi lả tả trên mặt đất, đi tới cạnh cửa mới mặc vào.

Nhẹ nhàng mở cửa, mau chóng nghiêng người đi ra ngoài, vừa lúc thấy Miên Hạ đi tới. Phượng Thương không chút nghĩ ngợi liền bịt miệng Miên Hạ lại, kéo nàng ra xa một chút, mới buông tay, thấp giọng nói: “Đừng lên tiếng, Tĩnh vương còn chưa tỉnh, đem nước nóng vào chính điện bên kia đi, trẫm muốn tắm rửa. Còn có, chuẩn bị điểm tâm, chờ hắn dậy rồi dùng.”

Miện Hạ gật đầu, vừa vặn thấy trong vạt áo Phượng Thương nổi lên một vài vết tích, nhất thời lúng túng cúi thấp đầu xuống.

Phượng Thương ngượng ngùng nhìn nàng, khẽ cười nói: “Xem ra trẫm nên tìm một tiểu thái giám tới hầu hạ rồi.”

Miên Hạ nhất thời trừng lớn mắt, muốn nói gì đó lại không dám lên tiếng. Phượng Thương cười cười đẩy nàng đi, liên tục phất tay, ý bảo Miên Hạ nhanh đi chuẩn bị.

Miên Hạ lúc này mới an tâm, hơi cúi người, lui xuống.

Miên Hạ là nha đầu từ nhỏ đã hầu hạ bên người Phượng Thương, tới lúc y đăng cơ, vốn là phải tuyển ra một thái giám tới hầu hạ mình, chỉ là mới qua vài ngày, Phượng Thương trước sau vẫn không thích ứng được, cuối cùng tự mình lưu Miên Hạ lại để chăm sóc.

Chuyện của Phượng Thương và Dục Trăn, Miên Hạ ít nhiều cũng biết, để nàng thấy thì không sao, thế nhưng người khác thì không giống vậy. Phượng Thương thấy Miên Hạ đã đi xa, mới sửa sang lại y phục, đi vào trong tiểu đình bên cạnh ao, cẩn thận soi lại mình trên mặt nước.

“Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng.” Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, Phượng Thương vừa mới quay đầu lại, liền nghe thấy người tới mở miệng.

Bình tĩnh nhìn lại, người tới một thân hoa quý, mặt như mẫu đơn, chính là Hoàng hậu Thành Y Sở.

Vừa thấy nàng, Phượng Thương âm thầm nhíu mi, chỉ là trên mặt vẫn thản nhiên, đạm đạm nhất tiếu: “Hoàng hậu sao lại tới đây?”

“Thần thiếp có chuyện quan trọng muốn bẩm báo Hoàng thượng.” Thành Y Sở dịu dàng cúi người nói.

Phượng Thương nhướng nhướng mi: “Nga? Làm khó Hoàng hậu rồi. Chỉ là trẫm sắp phải thượng triều, có chuyện gì, không bằng chờ trẫm trở về hãy nói.”

“Hoàng thượng, việc này không thể chậm trễ!” Thành Y Sở nghe y nói như thế, trong giọng nói không khỏi có điểm nóng nảy.

“Vậy trẫm cũng muốn nghe một chút, có chuyện gì khiến Hoàng hậu quan tâm như vậy.” Bên môi Phượng Thương nở một nụ cười, nhưng trong mắt lại là một mảnh hàn ý.

Thành Y Sở chỉ xem như không thấy, mục quang khẽ run, lạnh lùng nói: “Thỉnh Hoàng thượng hạ lệnh bắt Tĩnh vương.”

Sắc mặt Phượng Thương nhất thời biến đổi, chậm rãi lướt qua gương mặt của Thành Y Sở: “Hoàng hậu vừa nói cái gì?”

Thành Y Sở không hề khiếp ý, khẽ ngẩng đầu: “Thỉnh Hoàng thượng hạ lệnh bắt Tĩnh vương.”

“Tại sao?”

“Bởi vì quốc trượng nhận được tin tức, Tĩnh Vương từng cùng với dư nghiệt của Phượng Lâm nhiều lần tiếp xúc, có thể thấy được hắn đã có ý tạo phản, người như vậy ở lại bên người Hoàng thượng, thật sự là tai họa ngầm.”

“To gan!” Phượng Thương quát lạnh một tiếng, khiến Thành Y Sở sợ hãi quỳ xuống.

“Thần thiếp chỉ là…” Thành Y Sở mấp máy môi, muốn cãi lại.

Phượng Thương cười lạnh một tiếng: “Chỉ là cái gì? Hậu cung không được can thiệp vào triều chính, việc này, Hoàng hậu không cần lo.”

Một câu “Hậu cung không được can thiệp vào triều chính” của Phượng Thương, nhất thời khiến Thành Y Sở không nói được lời nào.

Chần chờ một chút, nàng mới cứng rắn nói: “Hoàng thượng giáo huấn chí phải, chỉ là thần thiếp nghe được trong cung đồn đãi, cả mấy tháng qua, Tĩnh vương thường xuyên ngủ đêm trong Phượng Uyên cung, thần thiếp biết Hoàng thượng nhân từ, đêm đã khuya, không muốn thần tử phải đi tới đi lui, thế như Tĩnh vương có tâm tạo phản, Hoàng thượng lại đối với hắn không phòng bị, chỉ sợ…”

“Sợ cái gì?” Phượng Thương giương mi nhìn nàng.

“Không nói đến chuyện Tĩnh vương ngủ đêm trong Phượng Uyên cung chẳng qua chỉ là lời đồn đãi trong cung, còn chuyện Tĩnh vương có ý phản nghịch, cũng là lời vô căn cứ. Trẫm tin tưởng, Tĩnh vương tuyệt không có dị tâm.”

“Hoàng thượng, chứng cứ của quốc trượng cũng là thiên chân vạn xác…”

Thấy Thành Y Sở còn chưa từ bỏ ý định, ánh mắt Phượng Thương trầm xuống, quét qua nàng, thanh âm âm nhu: “Hoàng hậu không tin trẫm sao?”

Người ngốc cũng có thể nghe được Phượng Thương đang tức giận, Thành Y Sở vẫn không cam lòng, nhưng cũng chỉ có thể ngậm miệng, cúi đầu nói: “Thần thiếp không dám.”

“Không dám là tốt rồi, mọi việc trong Hậu cung, đều phiền Hoàng hậu trông coi, còn việc triều chính, Hoàng hậu không cần hỏi tới đâu.” Phượng Thương dừng một chút, trong thanh âm mang theo một mạt băng lãnh.

“Nếu như Hoàng hậu không cam lòng, có thể trở lại khóc lóc kể lể với quốc trượng. Chỉ là, mong Hoàng hậu nhớ cho, lời như vậy, trẫm không muốn nghe lần thứ hai.”

Nghe thấy Phượng Thương kiên quyết như vậy, trong lòng Thành Y Sở không khỏi khiếp sợ, run giọng nói: “Thần thiếp không dám.”

Thấy Thành Y Sở đã lộ ra yếu thế, Phượng Thương cũng không muốn để nàng mất thể diện, nhàn nhạt nói: “Trở về đi, thời gian không còn sớm nữa, trẫm muốn thay y phục vào triều.”

Thành Y Sở nhu thuận đáp trả, do dự một trận, lại nhịn không được hỏi: “Hoàng thượng, thần thiếp có thể lưu lại hầu hạ người thay y phục không?”

Phượng Thương nheo mắt lại nhìn nàng, lúc này đã thấy trên mặt Thành Y Sở đã thiếu đi vài phần kiêu căng, lại có thêm vài phần điềm đạm đáng yêu.

Nghĩ lại, tuy rằng Thái bảo nơi nơi bức nhân, nữ tử trước mặt này, bất quá cũng chỉ là một công cụ mà thôi.

Trên mặt y bất biến, thanh âm cũng mềm nhẹ hơn trước: “Không cần đâu, Hoàng hậu sáng sớm đã chạy tới đây rồi, hiện tại cứ về nghỉ ngơi đi.”

Thành Y Sở không thể làm gì khác hơn, đành cúi đầu: “Thần thiếp xin cáo lui.”

Phượng Thương nhìn nàng đi ra ngoài, mới sửa sang lại y phục, xoay người đi vào trong chính điện.

Vừa mới quay đầu, lại thấy Dục Trăn đang đứng ngoài cửa phòng, nửa tựa vào cửa mà nhìn mình, trên mặt nhìn không ra biểu tình, thần trí dường như vẫn còn chưa tỉnh hẳn.

Phượng Thương nhất thời cười với hắn: “Dậy rồi? Nháo tới ngươi sao? Lâm triều không có gì đâu, ngươi không cần đi, ngủ một chút rồi hãy về Tĩnh vương phủ…”

Dục Trăn dường như cũng không nghe thấy y nói cái gì, chỉ an tĩnh nhìn y, trong mắt là một mảnh nhu hòa.

Phượng Thương sợ run một chút, nhịn không được quơ quơ tay trước mặt Dục Trăn, khoa trương mà vung vẫy: “Uy, uy, tỉnhhhhhh…”

Y kéo dài một tiếng, còn chưa nói xong, tay đã bị Dục Trăn bắt được. Phượng Thương ngạc nhiên nhìn hắn, một lát mới cười nói: “Tỉnh là tốt rồi, đừng đứng đây ngủ, bị té thì đau lắm, ta trước đây…”

Như là ý thức được mình nói hơi nhiều, Phượng Thương vội vã ngưng lại, vòng vo nói: “Nếu như còn mệt thì trở về ngủ đi. Nếu như không mệt thì dậy a, ta kêu Miên Hạ chuẩn bị nước nóng rồi, thời gian hiện giờ chắc không còn kịp nữa, ngươi cứ kêu nàng đem nước sang bên này, tắm rửa xong thì ăn điểm tâm đi.”

“A, ta chỉ vừa mới kêu Miên Hạ chuẩn bị điểm tâm thôi, không biết nàng đi chưa… Ngươi cứ ngủ thêm đi, để bọn họ chuẩn bị tốt là được. Ngô… Ta dù sao cũng phải đi thay quần áo, ta đi phân phó là được rồi, ngươi cứ về trước đi, chờ người đem nước nóng tới, ngươi…”

Dục Trăn nghe Phượng Thương cứ nói liên miên không chịu dừng, cuối cùng nhịn không được nữa, vươn tay ra kéo người vào trong lòng, chuẩn xác mà hôn lên đôi môi đang liên tục khép mở kia.

“Ngô…” Phượng Thương ngạc nhiên trừng lớn hai mắt, nhìn đôi mắt người trước mặt đang gần trong gang tấc, ngay cả giãy dụa cũng quên mất.

Một lát Dục Trăn mới buông y ra, thấy Phượng Thương thở dốc, nhìn mình mà không nói được lời nào, không khỏi cười nhẹ một tiếng, đưa tay chỉnh lại vạt áo cho y, ôn nhu nói: “Cẩn, đừng vội lo cho ta, chính ngươi còn lo chưa xong kìa.”

Phượng Thương chỉ mở to mắt nhìn hắn, vẻ mặt ngơ ngác, nhìn một mảnh ôn nhu trên mặt Dục Trăn, đó là một biểu tình mà đó giờ y chưa từng thấy qua, tựa hồ còn tưởng mình đang nằm mộng, sau một lúc lâu y mới thốt ra một tiếng: “A?”

Thấy biểu tình của Phượng Thương như vậy, Dục Trăn cũng có thể đoán được y đang nghĩ cái gì, trong lòng xoẹt qua một tia hổ thẹn, vừa cười vừa mắng: “Đồ ngốc.”

Phượng Thương kinh ngạc nhìn hắn, một lúc sau cả mặt đều ửng đỏ lên, vùng khỏi người hắn: “Buông ra, làm càn! Ai dám mắng trẫm là đồ ngốc! Chờ trẫm trở về nhất định phải hảo hảo trừng trị ngươi!” Dứt lời, cũng không quay đầu lại mà vội vã đi về hướng chính điện, để lại Dục Trăn ở đó, cười đến khom cả lưng.

Vừa rồi hù dọa Hoàng hậu thì rõ ràng rất lãnh ngạo tôn quý, chỉ chớp mắt một cái đã biết thành một tiểu hài nhi, ngoài mạnh trong yếu.

Y và Liên nhi, vốn không giống nhau.

Mang theo một mạt thâm ý nhìn thân ảnh Phượng Thương dần tiêu thất, đứng một hồi lâu, Dục Trăn mới chậm rãi quay người lại, thong thả đi về phòng.

Trên án thư là tấu chương ngày hôm qua Phượng Thương phê duyệt, hiện giờ là một đống hỗn độn.

Suy nghĩ một chút, Dục Trăn mới đi qua, đem mấy quyển bị rơi trên mặt đất nhặt lên, sắp xếp lại chỉnh tề, lại vô ý mà làm rớt một quyển vào góc phòng, hắn vội vã xoay người lại nhặt lấy, tình cờ phát hiện dưới đệm ngồi có cái gì đó cộm cộm nổi lên.

Trong lòng hắn khẽ động, đưa tay xuống, cẩn cẩn dực dực mà xốc đệm ngồi lên.

Dưới đệm, là một chỉ tiên (giấy viết thư) điệt thành tứ phương. (*)

(*) là dạng thư trao đổi qua lại với nhau khắp bốn phương 8-}

Do dự một chút, Dục Trăn cầm chỉ tiên lên, lúc mở ra rồi, tay hắn đều run rẩy.

Trên chỉ tiên còn một đoạn chưa nói xong, nhưng mới liếc mắt sơ qua, sắc mặt Dục Trăn liền thay đổi.

Vội vã thượng triều, nghe qua những chuyện quan trọng, không thấy ai tấu trình gì nữa, Phượng Thương liền tuyên bãi triều, nhanh chóng trở về Phượng Uyên cung.

Tuy rằng thường ngày ngủ dậy, Dục Trăn luôn luôn chờ lúc y lâm triều mới ly khai, thế nhưng dị dạng của Dục Trăn sáng sớm hôm nay, khiến y nhịn không được mà ôm một tia hy vọng, nói không chừng lúc trở lại thì Dục Trăn vẫn còn ở đó.

Huống chi, trước khi rời đi y cũng đã nói một câu “Chờ trẫm trở về nhất định phải hảo hảo trừng trị ngươi”, nếu như Dục Trăn hiểu được, nói không chừng sẽ thực sự ở lại thiên điện chờ mình.

Nghĩ như vậy, Phượng Thương không khỏi bước nhanh hơn, bên môi cũng không tự chủ được mà hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, cung nhân dọc theo đường đi thấy vậy, cũng nhìn ra được tâm tình chủ tử hôm nay không tồi.

Một đường trở lại Phượng Uyên cung, Miên Hạ vội vàng ra đón, hỏi: “Hoàng thượng, hiện giờ có muốn dùng điểm tâm không?”

Phượng Thương vừa đi về phía thiên điện, vừa cười nói: “Không vội, để ta nghỉ ngơi trước đã, một hồi mới ăn.”

Miên Hạ chỉ gật đầu, nhìn Phượng Thương vẻ mặt hưng phấn mà đi về hướng thiên điện, sửng sốt một chút mới ý thức được, hình như Tĩnh vương còn chưa ly khai.

Nhịn không được lắc đầu cười, e rằng, trên đời này cũng chỉ có một mình Tĩnh vương mới có thể làm cho Hoàng thượng vui lòng mà thôi.

Phượng Thương đương nhiên không quan tâm Miên Hạ suy nghĩ cái gì, bước nhanh tới chỗ hành lang gấp khúc, đợi cho bốn bề vắng lặng, liền thẳng thắn mà chạy chầm chậm, chạy một mạch tới trước phòng của Dục Trăn, mới dừng lại cước bộ.

Hít sâu một hơi thở, ngay cả chính y cũng thấy hành vi của mình có điểm buồn cười, Phượng Thương nhưng lại không có cười ra, chỉ cẩn cẩn dực dực mà mở cửa, do dự thò đầu vào.

Sau án thư có một người đang ngồi, lưng xoay ra cửa, nhìn không thấy biểu tình, nhưng Phượng Thương vẫn có thể nhận ra người đó là Dục Trăn.

Trên mặt cuối cùng cũng nở một nụ cười, Phượng Thương rón ra rón rén nghiêng mình đi vào, hết sức nhẹ nhàng không gây tiếng động mà bước về phía sau Dục Trăn, bất ngờ đưa tay bịt hai mắt hắn, đắc ý nở nụ cười.

Qua một hồi lâu, Dục Trăn vẫn không có phản ứng gì, chỉ an tĩnh ngồi đó, để Phượng Thương bịt mắt của mình.

Phượng Thương sửng sốt, thu tay lại, nghiêng đầu, thấy Dục Trăn diện vô biểu tình, tâm trạng ngẩn ra: “Có chuyện gì?”

Dục Trăn chỉ nhìn y, không hừ lấy một tiếng.

Trong lòng Phượng Thương càng thấy bất an, cẩn thận nhìn hắn, thử kêu một tiếng: “Dục Trăn?”

Sau một trận, Dục Trăn mới mở to mắt, lấy vật gì đó vẫn luôn cầm trong tay ném lên bàn.

“Cái gì vậy?” Phượng Thương kỳ quái mà quay đầu lại nhìn, trên mặt còn miễn cưỡng mang theo dáng tươi cười, mãi đến khi thấy rõ vật trên bàn là gì rồi, nụ cười của y ngưng lại bên môi, rồi lại chậm rãi tiêu tán mất.

Đó là một tờ chỉ tiên cực kì đơn giản.

Một lúc sau, y mới thu hồi ánh mắt, cười cười: “Ngươi lục lọi đồ của ta sao?” Lời nói vẫn bình thản không phập phồng, nghe vào trong tai Dục Trăn, lại rõ ràng là lời trách móc.

Dục Trăn cũng cười: “Ta chỉ là nhất thời hứng khởi, muốn giúp ngươi thu dọn bàn một chút, không cẩn thận làm rớt đồ, vừa đúng lúc thấy được.”

“Nga?” Phượng Thương nhẹ giọng đáp hắn, không thể nói rõ là tin hay không tin.

“Chỉ vậy thôi sao?” Ánh mắt Dục Trăn sắc bén nhìn y, “Ngươi không có lời gì khác muốn nói sao?”

Phượng Thương hơi giương mắt, đạm đạm nhất tiếu: “Nói cái gì?”

Dục Trăn “Ba” một tiếng đánh vào mặt bàn, cầm tớ giấy kia lên, lại “Ba” một tiếng mà ném vào mặt Phượng Thương.

” ‘Trong phủ Hoài Châu có dư nghiệt của Phượng Lâm, toàn lực truy tìm bắt người, hết thảy giết chết bất luận tội’… Hết thảy giết chết bất luận tội, Hoàng thượng thật có khí phách a, Dục Trăn thật sự là mặc cảm.”

Phượng Thương rũ mắt cười khẽ: “Sai sao? Dư nghiệt của Phượng Lâm một lòng phục quốc, Dục Dặc ở Phượng Lâm đã hai năm rồi, nếu bọn họ muốn quy thuận thì đã sớm quy thuận, còn những người này, lưu lại chỉ tổ làm xã tắc nguy hiểm, giết để chấm dứt hậu hoạn, có gì sai chứ?”

“Có gì sai chứ?” Dục Trăn nhịn không được hừ cười một tiếng.

“Hoàng thượng còn hỏi có gì sai sao? Sai là sai ở chỗ đây là phủ Hoài Châu! Hoàng thượng không phải luôn cho người theo dõi ta sao? Vậy người kia nói gì, Hoàng thượng hẳn cũng phải rõ ràng chứ?”

Phượng Thương vờ như không nghe thấy lời nói châm chọc của hắn, chỉ yếu ớt cười nói: “Ngươi lo lắng ca ca ta ở bên trong sao? Không có đâu.”

“Bọn họ nếu có gan đem Liên nhi ra hỏi ta, thì không phải là không chắc chắn.”

“Như vậy ngươi cho rằng ca ca ta theo chân bọn họ cùng nhau tạo phản sao? Hay là bọn hắn bắt cóc ca ca ta?”

Bị Phượng Thương hỏi tới, Dục Trăn nhất thời sửng sốt, một lát mới thốt lên: “Cái này không quan hệ!”

“Có.” Phượng Thương ngẩng đầu nhìn hắn.

“Ngươi không phải nói ca ca liều mạng mới đổi lấy thiên hạ thống nhất sao? Đã như vậy, hắn hiện tại còn làm trái lại, trợ giúp người Phượng Lâm? Nếu là bọn họ bắt cóc ca ca, cũng đã sớm cùng ta trao đổi, đầu cần phải chờ tới khi bị bắt.”

“Nếu thật sự ca ca còn chưa chết, thì có thể hắn đang thật sự giúp những người đó tạo phản, hoặc cũng có thể những người đó bắt cóc hắn, mà bất luận là gì đi nữa, đều đủ để tạo thành quốc loạn, lẽ nào chỉ vì một mình hắn, mà ngay cả an nguy của xã tắc đều mặc kệ?”

Nghe Phượng Thương nói như vậy, Dục Trăn đột nhiên nở nụ cười, trong mắt lộ vẻ châm biếm: “Cũng có thể, ngươi vì đố kị Liên nhi, thế nên không muốn dung nạp hắn.”

“Ngươi nói bậy!” Phượng Thương thốt lên phản bác.

Dục Trăn cười nhạt một tiếng: “Ta có nói bậy hay không, trong lòng ngươi minh bạch.”

“Ngươi chính là sợ hắn vẫn còn sống. Ngươi sợ hắn còn sống, sẽ có một ngày đoạt giang sơn với ngươi; ngươi sợ hắn trở về, công lao nhiều hơn người, những người trong triều sẽ vứt bỏ ngươi mà đẩy hoàng vị cho hắn; ngươi biết hắn còn sống, ta vĩnh viễn sẽ không yêu ngươi! Vì thế ngươi mới đố kỵ hắn!”

Phượng Thương cắn răng rống lên: “Ngươi nói bậy! Ngươi câm miệng, câm miệng… Ta không có…”

Dục Trăn vẫn không chịu bỏ qua.

“Kỳ thật ngươi căn bản không cần đố kỵ Liên nhi, hắn sẽ không tranh với ngươi, dù cho hắn hy sinh nhiều hơn ngươi, dù cho hắn so với ngươi càng có tư cách nắm giữ thiên hạ này, hắn cũng sẽ không tranh với ngươi, cũng sẽ không mặc cho người định đoạt, cho dù là ta…

“Người Liên nhi yêu là Dục Dặc, ta biết, nếu đã đáp ứng đối tốt với ngươi, ta đương nhiên sẽ không đổi ý, ngươi vốn không cần đố kỵ Liên nhi, ngươi căn bản không cần đề phòng hắn, ngươi có thể thả hắn, không cần phải hạ ý chỉ như vậy!”

“Ngươi cố tình gây sự!” Phượng Thương cắn răng nhìn Dục Trăn một lát, thốt lên một câu.

Dục Trăn không chút nào nhân nhượng mà nói thêm một câu: “Ngươi tàn khốc bất nhân.”

“Ngươi! Ha ha… Đủ rồi, Dục Trăn, đủ rồi.” Thê lương cười, Phượng Thương cuối cùng cũng hiện lên một tầng lãnh nộ, “Dục Trăn, ngươi chớ quên, ta là Hoàng đế.”

Thấy Dục Trăn chỉ nhìn mình cười nhạt, Phượng Thương thấp giọng nói: “Không có một Hoàng đế nào lại cho phép người khác uy hiếp tới đồ đạc của mình. Chưa kể ca ca căn bản không thể ở Hoài Châu, cho dù là có ở đó đi chăng nữa, tới ngày hôm nay, tới cục diện này rồi, ta cũng chỉ có thể giết hắn!”

“Vì sao?”

“Ngươi còn hỏi ta vì sao?” Phượng Thương thẳng thắn nhìn vào mắt Dục Trăn, “Nếu ngồi trên ngôi vị Hoàng đế ngày hôm nay là ngươi, ngươi sẽ bởi vì tình huynh đệ mà mặc kệ một đám phản tặc sao?”

Dục Trăn đầu tiên là ngẩn ra, lập tức lạnh giọng nói: “Liên nhi không chỉ là ca ca của ngươi. Ngươi chớ quên, này…”

“Thiên hạ này là dùng mạng của hắn để đổi lấy, đúng không?” Phượng Thương nhàn nhạt tiếp lời hắn, “Đã như vậy, ta tuyệt đối không cho phép bất kì ai gây nguy hiểm cho thiên hạ này, dù cho người đó có là ca ca đi nữa!”

“Viện cớ!” Dục Trăn thốt lên.

Phượng Thương cười, quay lưng về phía hắn: “Coi như… Là ta đố kỵ ca ca đi.” Dừng một chút, y lại cúi đầu nói: “Dục Trăn, ngươi đi đi. Đừng trở lại nữa.”

Giọng nói nhỏ dần, Phượng Thương khép lại hai mắt, lông mi nhẹ nhàng run rẩy, làm như có lệ, nhưng thủy chung cũng không xuất ra.

Qua thật lâu, y mới nghe thấy phía sau vang lên tiếng bước chân, xa dần xa dần.

Cửa mở lại đóng, trong khoảnh khắc cửa đóng ấy, một tiếng “Răng rắc” nhẹ vang lên, cũng tựa như một nơi nào đó trong ngực y đang kêu lên vậy…