Túy Nhược Thành Hoan

– Trần Sắc –

Biên tập: Mây

“Ta bất quá chỉ muốn xin một giấc mộng mà thôi…”

-oOo-

Chương 6

Phượng Thương ngồi ở trong Phượng Uyên cung, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ chỉ có thể thừa nhận là Lưu Hỏa nói đúng.

Thấy Phượng Thương vẫn còn dùng răng cắn cắn môi, Dục Trăn rốt cuộc nhịn không được, cười hỏi: “Phiền lòng chuyện gì mà lại khiến ngươi tự ngược đãi môi mình thế kia?”

Phượng Thương ngẩng đầu nhìn hắn một hồi lâu, xoay người lại, hỏi: “Dục Trăn, ngươi thấy Lưu Hỏa không thích hợp làm trạng nguyên sao?”

Dục Trăn sửng sốt một chút, xoay người qua giúp y cầm lấy một đống tấu chương mới, cười nói: “Không phải chỉ là một trạng nguyên sao? Lục phẩm tiểu quan, ngươi hà tất phải phí công như vậy? Nếu như kỵ hắn là người Phượng Lâm, sau này đừng trọng dụng là được; nếu như người này có thể sử dụng, không phong hắn làm trạng nguyên, cũng vẫn có thể sử dụng.”

Đúng là miễn cưỡng mà. Mi đầu Phượng Thương cau càng chặt hơn, nhịn không được hỏi một câu: “Nếu như ta để hắn làm trạng nguyên thì sao? Ngươi sẽ đứng về phía ta chứ?”

“Đương nhiên.” Dục Trăn thuận miệng trả lời.

Phương Thương cũng không nhịn được mà tâm càng rét lạnh. Ngày hôm nay lâm triều, còn chưa đủ rõ ràng sao? Ngươi bất quá chỉ đang lấy lòng hai bên mà thôi.

“Cẩn?” Thấy Phượng Thương ngừng tay, làm như đang xuất thần, Dục Trăn cũng không tươi cười nữa, khẽ gọi một tiếng.

“Mệt rồi, không xem nữa.” Bên ngoài vừa truyền đến tiếng trống canh, Phương Thương bỏ bút trong tay xuống, một bên vừa cởi quần áo, vừa đi tới bên giường.

Dục Trăn nhất thời cười đến xấu xa, mở rộng vạt áo trên người, rón ra rón rén theo sát Phượng Thương, thừa dịp Phượng Thương đang cúi đầu, liền một tay lấy người đặt ở trên giường.

Phượng Thương nhưng chỉ mặc hắn áp mình, không có nửa phần giãy dụa, giương mắt nhìn Dục Trăn.

Dục Trăn giật mình, buông tay ra, mềm nhẹ hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Không từ chối?”

“Cho ngươi tới.” Phượng Thương nhàn nhạt nói.

Càng nghĩ càng thấy không bình thường. Thường ngày ngủ lại ở trong cung, chuyện ai là người chủ động ở trên giường cũng phải tranh nhau cả nửa ngày, thẳng đến khi Phượng Thương bị Dục Trăn hôn đến toàn thân đều nhũn ra mới chịu đầu hàng. Người này mỗi lần như vậy thì một bên nhiệt tình mà nghênh hợp, còn một bên thì cứng rắn giương cổ lên nói muốn lần sau phải ôm được hắn, ngày hôm nay nhưng lại không từ chối?

Thấy Dục Trăn vẫn còn ngây ngốc bất động, Phượng Thương có chút bực mình, xé lấy vạt áo Dục Trăn: “Ta nhường ngươi ngươi còn không hài lòng sao?”

“Không dám không dám!” Tiểu miêu sắp phát hỏa rồi a, Dục Trăn nhanh chóng hôn lên đôi môi màu hồng đang mấp mé kia, để tránh lát hồi sẽ có người há mồm cắn mình.

“Ngô…” Tiếng rên rỉ ẩn nhẫn từ yết hầu khẽ xuất ra, đặc biệt dụ hoặc, Phượng Thương khép hờ mắt, tay vô thức mà nắm bắt lấy, lôi kéo lung tung, y phục trên người Dục Trăn từng cái từng cái cứ thế mà thất thủ.

Bị y lôi kéo tới hỗn loạn, Dục Trăn dứt khoát tự tay động thủ, cởi hết y vật còn lại ra, một bên xoa nhẹ thân thể Phượng Thương, cuối cùng dời tới điểm nổi lên trước ngực y, như có như không mà mà đảo vòng quanh nó, nghe Phượng Thương hừ nhẹ ra tiếng.

“Hôm nay học khôn rồi sao?” Dục Trăn cúi xuống bên tai Phượng Thương, khẽ cười nói.

Phượng Thương chỉ là khó nhịn mà giãy dụa thân thể, hai chân bất giác quấn lấy thắt lưng Dục Trăn.

“Được rồi được rồi, nào có ai gấp như ngươi vậy…” Dục Trăn bất đắc dĩ kiềm chế mình, một bên hôn trấn an người không an phận dưới thân, một bên đưa tay lấy lọ dược bôi trơn dưới gối đầu ra, “Nếu không hảo hảo chuẩn bị, ngày mai ngươi đi đứng sẽ đau nhức.”

“Ta không sợ đau…” Phượng Thương buồn bực trả lời.

Dục Trăn chỉ cười lắc đầu: “Tại sao hôm nay lại nhường ta?”

Phượng Thương nhắm mắt, để Dục Trăn đem chân y giơ lên, thắt lưng chậm rãi mở rộng, chờ đợi đau đớn lúc bị người sáp nhập, hừ thanh nói: “Bởi vì muốn ngươi… A ngô, giúp… giúp ta…” Một câu còn chưa nói xong đã bị tiếng rên rỉ đầy xuân sắc phá vỡ.

Động tác của Dục Trăn chậm lại một chút, rồi lại nhanh lên, vừa thở vừa hỏi: “Giúp cái gì?”

“Ta muốn Lưu Hỏa làm trạng nguyên… A!” Đau đớn thình lình xảy ra khiến Phượng Thương thét một tiếng kinh hãi, mạnh mở to mắt.

Dục Trăn cắn cắn vành tai y, nhìn gương mặt như ngọc của y nhiễm một tia khó nhịn, nhẹ giọng cười: “Lúc này còn muốn nghĩ tới người khác sao?”

Phượng Thương trừng mắt nhìn hắn, trong mắt hết lần này tới lần khác đều hàm chứa dục vọng, chỉ đổi lấy Dục Trăn càng tăng nhanh trừu động, khiến y khẽ giương đầu lên thấp giọng rên rỉ, đầu ngón tay nhịn không được mà cào trên lưng Dục Trăn.

“Đau thì cứ kêu lên.” Thanh âm trầm thấp cứ liên tiếp vang lên bên tai khiến lòng ngứa ngáy khó chịu, chỉ có đau đớn trên lưng mới làm hắn ý thức được Phượng Thương có bao nhiêu đau nhức, trong lòng càng thêm thương tiếc, Dục Trăn cúi đầu ở bên tai Phượng Thương nỉ non.

Phượng Thương chỉ há miệng thở dốc, một bên cố sức quấn lấy thân thể Dục Trăn, thân thể chặt chẽ tương liên truyền đến chính là nhiệt độ ấm áp trên người Dục Trăn, bên tai là thanh âm mềm nhẹ của Dục Trăn, trong nháy mắt ấy, khiến Phượng Thương nghĩ chính mình đang được người sủng ái.

Trong lúc cao trào, Phượng Thương rốt cuộc cũng kêu ra tiếng.

Kích tình chậm rãi trôi đi, hai người nằm trong đống chăn đệm hỗn loạn, hô hấp đan vào nhau. Phượng Thương mở to mắt, trong mắt vô thần.

Một lúc lâu sau, y mới cúi đầu kêu một tiếng: “Dục Trăn.”

“…Hử?” Thanh âm của Dục Trăn mơ hồ, dường như đã buồn ngủ.

“Ngươi có thể hay không đứng về phía ta?” Phượng Thương nhẹ giọng hỏi, không chịu được mà lạnh run lên một cái, cẩn thận nép vào người Dục Trăn, “Ta nhất định phải để Lưu Hỏa làm trạng nguyên.”

“Hảo.” Thật lâu sau mới nghe thấy Dục Trăn chậm chạp đáp lời.

Y lại len lén mà nép sát một chút nữa, mãi đến khi đã cảm nhận được độ ấm gần trong gang tấc, Phượng Thương mới thỏa mãn nhắm mắt lại, thanh âm y lờ mờ trầm thấp như nói mê: “Con đường sau này, Lưu Hỏa có thể sẽ đi rất gian nan… Ngươi giúp hắn nhé, được không?”

Mãi cũng không nghe được câu trả lời, Dục Trăn như đã thật sự ngủ.

Phượng Thương đợi thật lâu, mới chậm rãi đưa tay qua, ôm lấy thắt lưng Dục Trăn, “Coi như ngươi đã đáp ứng vậy.”

Vẫn như cũ không có hồi âm, rất lâu sau, mới nghe được Dục Trăn “Ân” một tiếng.

Phượng Thương chậm rãi nở một nụ cười yếu ớt, tựa sát vào lưng Dục Trăn thả lỏng người.

Dục Trăn dường như tỉnh lại vài phần, giật giật, mới truyền đến lời nói mông lung: “Lưu Hỉ kia, hai ngày này đều ở trước đại điện quấn lấy ta… Muốn ta kêu ngươi mau quyết định…”

Không khí trong nháy mắt ngưng lại như băng sương, Phượng Thương nhắm mắt không chịu mở, chỉ có thể cảm giác được Dục Trăn đang giật giật thân mình, như một hài tử ngủ không an ổn mà muốn cọ vào tấm chăn trên người.

Môi dưới bị cắn đến sắp xuất huyết, Phượng Thương chậm rãi thu tay về, nhẫn nhịn đau đớn đang tản ra trên người, một cước đem Dục Trăn đá xuống giường, giọng căm hận mắng lên: “Ngươi làm mất hết hứng thú của ta!”

Thình lình bị đá xuống giường, Dục Trăn nhất thời thanh tỉnh hết tám phần, nghe được thanh âm Phượng Thương, chật vật đứng lên, có chút mờ mịt nhìn về phía giường.

Phượng Thương đang ôm chăn nửa ngồi dậy, chăn đệm che hết một nửa thân thể, tóc đen xõa xuống vai, tuy đã che lấp một vài chỗ nhưng vẫn còn có thể thấy được những ngân tích ửng hồng nho nhỏ, cặp mắt đang trừng lớn như được phủ lên một lớp sương, đôi môi bị cắn đến đỏ lên, thật đúng là quyến rũ đến cực hạn. Chẳng qua là lửa giận trong mắt kia, khiến người khác không dám có ý niệm lộn xộn trong đầu.

“Cẩn?” Thử kêu một tiếng, Dục Trăn cẩn thận nhìn người trên giường.

Một cái gối đầu bị ném tới.

“Cút! Ngươi làm mất hết hứng thú của ta… Ta đối với ngươi còn chưa đủ tốt sao? Ngươi không nên ép ta, không nên ép ta…” Phượng Thương nói xong nghiến răng nghiến lợi, một mặt đem đồ vật rơi tản mác ở trên giường quăng về phía Dục Trăn.

Chật vật mà tránh né mấy cái gối đầu đang bay tới, lại bị một cái quần nện vào mặt, cả người Dục Trăn trần như nhộng, xấu hổ đứng ở đằng kia, cũng không khỏi tức giận: “Ngươi lại làm sao?”

“Ta lại làm sao?” Phượng Thương hận đến hai mắt đỏ lên, “Ngươi chính là muốn ta lập hậu, muốn ta kiếm người khác, sẽ không quấn lấy ngươi đúng không? Ngươi vẫn như vậy chán ghét ta đúng không?”

“Đúng là cố tình gây sự!” Nhìn một kiện y phục vừa ném tới, Dục Trăn bắt lấy được, rống lên một câu.

“Ta sẽ không lập hậu, sẽ không để các ngươi thao túng đâu! Muốn thì ngươi lên làm Hoàng hậu đi, đừng có mơ tưởng ta lập hậu!”

Nghe thấy Phượng Thương càng nói càng thái quá, Dục Trăn nhíu mi: “Này không phải là chuyện đùa! Thiên hạ làm gì có đạo lý lập nam tử làm Hoàng hậu!”

“Như vậy đừng mơ tưởng ta lập hậu! Ngươi trở lại nói với Lưu Hỉ, mơ tưởng, mơ tưởng!”

“Ta?” Dục Trăn có điểm lờ mờ.

Phượng Thương thiếu chút nữa bay tới cắn hắn một phát: “Ngươi không phải muốn ta mau quyết định sao? Ta đây nói cho ngươi nghe, ta không lập!”

Dục Trăn sửng sốt một trận, mới mơ hồ ý thức được đại khái là vừa nãy mình mơ mơ màng màng ngủ mà nói sai lời, khiến Phượng Thương giận dữ, đành thu lại một nửa cơn giận, khuyên nhủ nói: “Được rồi, chuyện gì cũng từ từ, lời ta nói vừa nãy là do ta ngủ mê, ngươi đừng tức giận…”

Phượng Thương hừ lạnh một tiếng: “Không giận, ta rất bình tĩnh. Vì ngươi, ta không lập hậu, đối với ngươi như vậy, đủ chưa?”

Cảm thấy lời nói Phượng Thương có phần châm chọc, Dục Trăn cũng không nhịn được mà cười nhạt một tiếng: “Hoàng thượng đừng đùa nữa, Hoàng hậu sao có thể không lập? Ta và ngươi đều là nam tử, làm sao có thể trường cửu chứ?”

Ta và ngươi đều là nam tử, làm sao có thể trường cửu chứ?

Phượng Thương mấp máy môi, tức giận trên mặt dần rút đi, một chữ cũng không nói.

Dục Trăn có thể cảm giác được bầu không khí ngưng trọng, nhưng lời nói đã xuất ra khỏi miệng, cũng chỉ có thể cứng rắn nói cho xong: “Hoàng thượng còn trẻ, nhất thời tham luyến hoan du, làm sao có thể nói tới cái gì trường cửu? Chưa kể việc lập một người nam tử làm hậu là chuyện hoàn toàn không có đạo lý, cũng chỉ khiến người ta nói rằng ngươi và quân thần của ngươi tằng tịu với nhau, thiên thu bêu danh, Dục Trăn không gánh vác được.”

Lưu ngôn phỉ ngữ (lời đồn vô căn cứ), thiên thu bêu danh, e rằng còn có cả tôn nghiêm vinh nhục, so với y cái nào cũng trọng yếu.

Liền ngay cả cầu hắn kêu một tiếng “Cẩn”, cũng không phải là thật tâm, nói bao nhiêu lần là sẽ nhớ, thế mà những lúc hắn buồn bực, sẽ lại quên sạch sẽ.

“Đi ra ngoài.” Chẳng bao lâu, Phượng Thương thấp giọng mở miệng, trong thanh âm che phủ một tầng vạn năm băng sương, “Ngươi cút ra ngoài cho ta!”

Dục Trăn gắt gao nhìn Phượng Thương, thấy trên mặt y không có chút nào biến hóa, cuối cùng nắm chặt tay, đi tới bên giường, im lặng mặc vào y vật, sau đó lại tới bên cửa sổ, liếc mắt nhìn Phượng Thương, lạnh lùng cười, từ cửa sổ nhảy ra ngoài.

Chỉ chốc lát sau, một vật lại bị ném vào song cửa sổ đang khép hờ một nửa kia, sa chỉ (giấy vải trên cửa sổ) lập tức thủng một lỗ, vật kia rơi xuống mặt đất mới thấy được rõ ràng, thì ra chỉ là một dải lụa dùng để buộc tóc.

Ngoài cửa rốt cuộc cũng truyền đến thanh âm lo lắng của Miên Hạ: “Hoàng thượng?”

“Cút!” Phượng Thương rống lên, ngoài cửa mới không còn tiếng động, một lát sau, y mới chậm rãi xả hết cơn giận, nửa nằm úp sấp trên giường, từng ngụm từng ngụm thở dốc, trong mắt như nguyệt, nhưng thủy chung không có lệ.

“Này, cữu cữu đặt danh tự mới cho đệ rồi sao?” Người đặt câu hỏi trong ký ức cũng có một khuôn mặt giống mình y như đúc.

“Ân… Kêu Phượng, Thương.” Y khó khăn lắm mới nhớ được danh tự của mình. “Phượng trong Phượng hoàng, Thương trong thương vong.”

“Quả thật là một danh tự dở tệ, trong lòng cữu cữu hiện giờ chỉ muốn tương lai phải đoạt lại Thương Lan, công phá Phượng Lâm sao? Bất quá, có danh tự cũng tốt rồi.”

Y kéo kéo đôi tay lạnh lẽo của ca ca: “Ca ca cũng kêu cữu cữu cho một cái danh tự đi.”

Khi đó, ca ca lắc đầu, cười đến đạm bạc: “Cữu cữu nói, hiện tại muốn có danh tự, thì phải có địa vị. Cơ thể của ta không thích hợp làm Hoàng đế, thế nhưng đệ và ta đều là thế tử, người nên vào chỗ đáng lẽ phải là ta.”

Y mấp máy môi, viền mắt hàm chứa một tầng hơi nước. Lời ca ca nói, cữu cữu đã sớm nói qua nhiều lần rồi, thế nhưng, y vẫn luôn không rõ, tại sao ngay cả danh tự cũng không thể có?

“A, được rồi!” Đột nhiên nhớ tới gì đó, y nhảy dựng lên, trên mặt cũng nhiễm một mạt hưng phấn, “Ca ca, tới đây, đệ biết tên của huynh ở nơi nào rồi!”

“Sao nào?”

Bởi vì Ngụy đế giết phụ mẫu, đoạt lấy đế vị, mình và ca ca mới trở thành người lưu vong không có địa vị. Thế nhưng, là con cháu hoàng tộc, danh tự đã sớm được ghi vào gia phả rồi, bọn họ từ khi chưa sinh ra đã có sẵn danh tự.

Y từng nghe Tần Bạc nói qua, lúc rời khỏi kinh thành, trên người nương có mang theo một bản sao của gia phả, hiện giờ nương đã mất, như vậy gia phả nhất định là ở chỗ cữu cữu.

Hai người nắm chặt tay nhau, cẩn cẩn dực dực mà thoát khỏi sự chú ý của các thúc bá ở nơi này, chạy vào thư phòng của cữu cữu.

Thật lâu thật lâu sau này, y vẫn còn có thể nhớ rõ ràng, trong lòng khi đó rất khẩn trương, hưng phấn cùng vui sướng, còn có nắm tay nhau, đầu ngón tay của ca ca cuối cùng cũng dần dần ấm lên.

“Xem này, là tên của phụ thân! Phía dưới chính là tên của chúng ta.” Y hưng phấn kêu lên, một bên đem ca ca đang thở dốc kéo đến bên người, tựa sát vào nhau ngồi xuống, “Này, đây là trưởng tử, là ca ca đó, chữ này là…”

“Là Dục, phát âm giống với chữ ‘Ngọc’, ý nghĩa tốt đẹp.”

(Dục là yu, mà Ngọc cũng đọc là yu)

Y nở nụ cười: “Ca ca quả nhiên lợi hại! Vậy đây là tên của huynh rồi, Dục Lạc.”

“Ừ ừ.” Khi đó ca ca chỉ miễn cưỡng cười cười, cũng không thèm để ý, nhìn qua một bên, “Đệ thì sao? Ta xem xem… Dục Cẩn?”

“Dục…Cẩn? Ta vốn được gọi Dục Cẩn sao?”

“Ân, gọi là Cẩn.”

Mũi bỗng nhiên chua xót, nhịn không được kéo kéo ca ca: “Gọi thêm lần nữa.”

Ca ca cười cười đưa tay nhéo mũi y: “Cẩn.”

“Một lần nữa.”

“Cẩn.”

“Lại gọi một lần nữa, một lần nữa đi…”

“Thật không có biện pháp với đệ mà! Cẩn, Cẩn, tiểu Cẩn nhi.”

Vậy, ca ca, khi không có ai, có thể gọi tên của đệ không?

Ca ca đã chết rồi.

Không còn có người sẽ cười với mình, sủng nịch mình mà kêu, Cẩn, Cẩn, tiểu Cẩn nhi.

Thục Minh năm thứ hai, Thục Minh đế khâm điểm Phượng Lâm nhân sĩ Lưu Hỏa làm tân khoa trạng nguyên, theo lệ cũ phong làm Hàn Lâm Viện tu soạn.

Đồng thời, Thục Minh đế hạ chỉ, lập Huệ phi của Huyên thần cung, nhi nữ của thái bảo Thành Thúc Diên đương thời, Thành Thị Y, làm Hoàng hậu, cũng phong thứ nữ của Tả thừa tướng Nhan Trọng Nghi đương thời, Nhan Sơ, làm quý phi, lấp đầy hậu cung. Tháng chín đầu thu của Thục Minh năm thứ hai, lễ cử hành sắc phong đại điển sẽ tổ chức vào ngày sinh nhật thứ hai mươi của Thiên tử.

Nhưng mà, đầu tháng chín lúc đó, nhân vật chính của đại điển lại làm cho cả kinh thành đều rối loạn một trận.

“Đại ca, gần đây ngươi hình như rất ít vào cung phải không?” Tiểu Liễu nhìn Dục Trăn đang ngồi ở đằng kia chậm rãi ăn điểm tâm, cuối cùng nhịn không được đành mở miệng hỏi.

Dục Trăn chầm chậm nói: “Dù sao Vương gia vốn không nhất định phải vào triều, trước đây ta cũng quá chăm chỉ rồi, hiện tại không đi cũng không có ai trách móc, hà tất phải dậy sớm a?”

Tiêu Liễu nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy có điểm không đúng, nhịn không được hỏi: “Vậy lập hậu đại điển ngày mai, đại ca cũng không vào cung sao?”

Dục Trăn nở nụ cười: “Sao có thể không đi? Ngươi cũng muốn đi xem sao?”

“Không phải!” Tiểu Liễu cuống quít xua tay.

Đại ca là Tĩnh vương, đến lúc đó nhất định sẽ gặp Hoàng thượng. Lần trước Hoàng thượng đến Tĩnh vương phủ, mình lại nói những lời này nọ, lúc không truy cứu thì không sao, nhưng ai dám cam đoan rằng Hoàng thượng sẽ không tới tính sổ lần nữa.

Đang muốn nói tiếp, ngoài cửa truyền đến một trận tiếng bước chân gấp gáp.

Tiểu Liễu vừa ngẩng đầu, bước nhanh vào phòng khách không phải là hạ nhân của Tĩnh vương phủ, mà lại là tùy thân hộ vệ của Hoàng thượng, vệ úy Chiếu Lô.

Quản gia đầu đầy mồ hôi đuổi theo, thở hồng hộc giải thích: “Gia, này, vị đại nhân này kiên quyết xông vào…”

Dục Trăn ngẩng đầu thấy sắc mặt Chiếu Lô hốt hoảng, không khỏi nhíu nhíu mi đầu, phất tay nói: “Được rồi, ngươi lui xuống đi.” Chờ quản gia lui ra, hắn mới hướng Chiếu Lô nói, “Không biết có chuyện gì quan trọng, khiến Chiếu Lô đại nhân xông vào Tĩnh vương phủ như vậy?”

“Vương gia thứ tội! Chuyện quá khẩn cấp, Chiếu Lô chỉ có thể làm càn.”

Sắc mặt Dục Trăn nhất thời trầm xuống: “Chuyện gì?”

Chiếu Lô há mồm muốn nói, nhưng thấy Tiểu Liễu ở một bên nhìn chằm chằm mình, tuy miệng đang vội nhưng vẫn cẩn thận hỏi Dục Trăn: “Vương gia, vị này…”

Dục Trăn quay sang nhìn Tiểu Liễu một chút, cuối cùng nói: “Tiểu Liễu, ngươi…”

Tiểu Liễu lập tức phản ứng: “Ta đi trù phòng lấy thêm cháo.” Dứt lời, không đợi Dục Trăn phản ứng, đã nhanh nhẹn rời đi.

“Chậm một chút, cẩn thận lại té.” Dục Trăn lo lắng kêu theo, chờ thân ảnh Tiểu Liễu đã tiêu thất ở ngoài cửa, hắn mới nhìn Chiếu Lô: “Hiện tại có thể nói?”

Chiếu Lô gật đầu, rồi lại do dự một chút, nói: “Xin hỏi Vương gia… Hoàng thượng, có ở đây không?”

Sắc mặt Dục Trăn nhất thời biến đổi: “Là ý tứ gì?”

“Không có sao?” Chiếu Lô nhất thời mặt xám như tro, “phịch” một tiếng quỳ xuống, “Vương gia, Hoàng thượng, Hoàng thượng biến mất rồi!”

Tiếng người trên đường lớn huyên náo ầm ĩ, Dục Trăn điều khiển ngựa, chậm rãi bước đi trên đường cái, trong lòng chỉ có một mảnh mờ mịt.

Trong trí nhớ của hắn, ngoại trừ lúc đăng cơ thì phải đi từ trong cung đến đàn tế thiên, Phượng Thương hầu như chưa từng ly khai hoàng cung bao giờ, lúc này một mình đi ra cung, có thể đi đâu đây?

Chiếu Lô nói, Phượng Thương vốn nên đi thử lễ phục, nhưng qua nhiều canh giờ vẫn không thấy bóng dáng đâu. Vào Phượng Uyên cùng tìm, mới phát hiện Miên Hạ bị trói lại, Phượng Thương đã đi đâu mất, hộ vệ cũng không mang theo.

Phượng Uyên cung không dám kinh động những người khác, chỉ để Chiếu Lô ra cung tới hỏi, vốn tưởng rằng thiếu niên Thiên tử này chỉ là nhất thời tùy hứng, không muốn lập hậu, mới đi tới tìm hắn, lại không nghĩ rằng Phượng Thương căn bản không có tới Tĩnh vương phủ.

Hiện tại kinh thành đã đóng cửa, cấm quân cũng đều phái ra đi tìm, thế nhưng đã tìm hơn ba canh giờ rồi, nhưng vẫn hoàn toàn không thấy bóng người đâu.

“Đáng ghét!” Nhịn không được thấp giọng nguyền rủa một tiếng, mi đầu Dục Trăn càng cau chặt hơn, “Đến tột cùng là chạy đi đâu rồi?”

Trong lòng vừa mệt mỏi vừa buồn bực, đối với sự tùy hứng của người kia càng cảm thấy ngang ngạnh khó bảo, Dục Trăn nhịn không được chưởng một cái vào lưng ngựa. Mã bị kinh hách, móng trước giương lên, hí dài một tiếng, sợ đến người xung quanh kinh hô không ngừng.

Dục Trăn vội vã ổn định mã, một bên vội vàng xin lỗi mọi người, nhưng đột nhiên lại nghe được một thanh âm trong đám người vang lên.

“Tam gia.”

Dục Trăn toàn thân chấn động, mạnh quay đầu lại, nhưng vẫn không trông thấy ai.

Hắn vốn là con thứ ba của Ngụy đế, trước khi Phượng Thương xuất hiện, là Tam hoàng tử phong quang (nở mày nở mặt) tới cực điểm, đi đến đâu cũng có người cung kính kêu một tiếng “Tam gia”. Chỉ là sau khi Phượng Thương đăng cơ, tư cách Hoàng tử liền tan biến như mây khói, người khác cũng chỉ gọi hắn là “Tĩnh vương”, hai chữ “Tam gia”, lâu lắm rồi vẫn không thấy ai gọi qua.

Lúc này nghe được một tiếng như vậy, vô thức quay đầu, Dục Trăn sau một lát mới ý thức được mình có chút thất thố, cười cười, thu hồi ánh mắt muốn đi tiếp, lại nghe phía sau vang lên một tiếng: “Tam gia.”

Lần này nghe được rõ ràng, ánh mắt Dục Trăn ngưng lại, nhìn vòng vòng xung quanh, cuối cùng cũng thấy ở một góc đường, có người đang cười nhìn hắn.

Thấy hắn nhìn qua đây, người nọ liền nháy mắt ra hiệu.

Dục Trăn nhìn theo hướng người kia, liền thấy ở giữa hai ngôi nhà dân có một khoảng cách khá hẹp, ước chừng chỉ có thể đủ để một người đi qua, nhìn không ra sâu bao nhiêu.

Dục Trăn do dự một chút, khẽ gật đầu, quay đầu ngựa lại, đem ngựa cột ở một cây ven đường, lúc này mới chậm rãi bước tới hẻm nhỏ, lách mình đi vào.

Băng qua ngõ hẹp đó, là một khoảng đất trống, có năm sáu người lớn nhỏ đang tụ tập ở đó.

Dục Trăn nhìn quanh bốn phía, không thấy có gì khác thường, vừa xoay người, liền thấy người vừa nãy nháy mắt với hắn đang đi đến.

Vừa thấy được Dục Trăn, người nọ liền nở nụ cười: “Tam gia hữu lễ.”

“Ngươi là ai?” Dục Trăn trầm thanh hỏi, trong giọng nói không có chút khách khí nào.

Người nọ chỉ cười cười, thăm dò nói: “Bất tử điểu chi dân, bái kiến Tam gia.”

Bất tử điểu chi dân = dân của loài chim bất tử

Bất tử điểu, chính là phượng hoàng, bất tử điểu chi dân… Dục Trăn không khỏi chau mày: “Ngươi là Phượng Lâm di dân(*)?”

(*) Di dân: người trung thành với triều đại trước; người sống sót (sau đại loạn)

“Không hổ là Tam gia. Tiểu nhân bất tài, muốn thay chủ thượng hỏi Tam gia vài câu.”

“Cái gì?”

Người nọ nhìn Dục Trăn thật sâu, cười cười đè thấp âm thanh nói: “Tam gia là người trong long phượng (ý chỉ hoàng tộc), ngôi vị Hoàng đế này vốn nên là của Tam gia, cuối cùng lại bị người mình nuôi mười năm phản bội, rơi vào tình trạng như ngày hôm nay. Câu đầu tiên, muốn hỏi Tam gia có cam tâm không?”

“Lúc đấu tranh định thành, Lạc vương bị trúng tiễn, người người đều nói hắn chết không thể nghi ngờ, nhưng hết lần này tới lần khác đều sống không thấy người, chết không thấy xác. Câu thứ hai, muốn hỏi Tam gia có muốn biết tung tích của hắn không?”

“Hiện giờ Tam gia ở trong triều ngưỡng nhân tị tức (sống nhờ người khác), thậm chí phải ủy khuất chính mình mà hầu hạ Tố Hòa Phượng Thương. Câu cuối cùng, muốn hỏi Tam gia có hận không?”

Dục Trăn đáp lại ánh mắt giảo hoạt của người nọ, cười nói: “Quý chủ nhân là muốn ta thay hắn ở kinh thành làm tiếp ứng sao?”

Nghe hắn nói như thế, trên mặt người nọ liền hiện lên một mạt mừng rỡ, trong miệng lại nói: “Chuyện chủ thượng muốn dựa vào Tam gia còn rất nhiều, chỉ cần Tam gia đáp ứng, chủ thượng bảo chứng, chỉ cần Phượng Lâm, còn ngôi vị Hoàng đế Thương Lan, thậm chí địa vị đứng đầu Tam Sắc quốc cũng tùy Tam gia quyết định.”

Dục Trăn cúi đầu cười, lộ ra một tia trào phúng nhàn nhạt: “Như vậy ta sẽ trả lời ngươi ba vấn đề. Câu đầu tiên, từ xưa có câu ‘Thắng làm vua, thua làm giặc’, Dục Trăn hôm nay nếu đã đứng trong triều đình, sẽ không nói tới chuyện có cam tâm hay không; câu thứ hai, ta muốn; câu cuối cùng…” Ngữ khí của hắn cuối cùng cũng có chút do dự, “Buồn bực vạn phần, cũng không hận.”

Buồn bực nhiều đến không thể oán hận nữa rồi. Bực Phượng Thương luôn cố tình gây sự, bực Phượng Thương luôn hỉ nộ vô thường, nhưng không có oán hận.

Ủy khuất chính mình, hầu hạ người khác cũng không phải hắn, mà là Phượng Thương.

Thấy Dục Trăn cười đến kỳ quái, người kia không khỏi luống cuống: “Tam gia, ý của ngài là…”

“Thắng làm vua, thua làm giặc, nghe không hiểu sao? Quý chủ nhân nếu biết dùng Liên Càng tới hỏi ta, nói vậy cũng đã biết rõ địa vị của hắn trong lòng ta đi? Vô luận là sống hay chết, thiên hạ này chính là dùng tính mệnh của hắn để đối lấy, ngươi nói xem, ta sẽ hảo hảo trông nom nó, hay là giúp người khác phá vỡ nó đây?”

“Tam gia, người không muốn suy nghĩ thêm sao?” Người nọ có điểm nóng nảy, “Chỉ cần chuyện này thành công, thiên hạ đều do người làm chủ, chủ thượng chỉ cần Phượng Lâm, thứ khác tuyệt không tranh chấp… Người hà tất vì một người chết…”

Sắc mặt Dục Trăn trầm xuống: “Câm miệng! Ta đã nói rõ ràng, chuyện ngày hôm nay ta coi như chưa từng nghe qua, nếu ngươi còn muốn dây dưa, đừng trách ta không khách khí!” Dừng một chút, hắn mới chậm rãi nở nụ cười: “Nói thật, ba câu hỏi này, cũng đủ khiến lòng ta động, có điều, chung quy vẫn còn có một chuyện quý chủ nhân không đoán được.”

Dứt lời, Dục Trăn cũng không thèm quản người nọ nữa, xoay người rời đi, không quay đầu lại.

Phía sau còn mơ hồ truyền đến thanh âm của người nọ, không chịu buông tha mà gọi với theo: “Tam gia, nếu như người thay đổi chủ ý, chỉ cần đến Hoài Châu, nơi này…”

Xa rồi, không nghe rõ nữa.

Nếu không phải hỏi một câu kia, có một số việc, quả thật đúng là nghĩ không ra.

Ví dụ như, Phượng Thương dù có bất chấp tùy hứng cái gì đi nữa, vẫn luôn hết sức lấy lòng mình, dùng đủ mọi cách.

Ví dụ như, nếu trong kinh thành còn có chỗ nào Phượng Thương có thể đi, vậy nhất định chỉ có một chỗ.

Lạc vương Liên Càng lúc định thành bị trúng tên, người người đều nói hắn sẽ chết không thể nghi ngờ, nhưng hết lần này tới lần khác đều sống không thấy người, chết không thấy xác. Lời đồn trong dân gian hiển nhiên có rất nhiều, trong triều nhưng lại chỉ có thể tin rằng hắn thật đã chết rồi, ở vùng ngoại ô kinh thành có lập y quan trủng (mộ chôn quần áo và di vật), tự ở trên mộ, chính là do Phượng Thương tự tay viết.

Muốn hỏi Phượng Thương còn có thể đi đâu, e rằng cũng chỉ có một chỗ như thế.

Trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm, Dục Trăn không hề do dự, đi tới dưới tàng cây tháo dây cương xuống, phi thân lên ngựa, cũng không quản người kia kêu thế nào, giục ngựa hướng cửa thành chạy đi.

Cây cỏ dọc đường đi đều đìu hiu cô tịch, đường cũng càng gồ ghề khó đi. Đi tới gần sườn núi, Dục Trăn thả ngựa đi chậm lại, liền thấy phía trước có một tiểu đội cấm quân đang đi về phía trước.

“Cũng có người thông minh.” Dục Trăn cười, thúc mã muốn đuổi theo.

Y quan trủng của Lạc vương cực lớn, xây tựa vào sườn núi, lăng mộ trước đây đã được sửa chữa chỉnh tề, trải ra một lối đi nhỏ bằng vân thạch. Ngoài cửa là hai gã binh lính trông coi mộ, vừa nhìn thấy đội cấm quân đã hoảng lên.

Dục Trăn đi theo sau, thấy biểu tình của hai gã coi mộ như vậy, trong lòng nhất thời trầm xuống.

Lăng mộ chỉ có một cửa, nhìn phản ứng của hai người này liền biết ngay Phượng Thương có ở đây hay không.

Quả nhiên chưa gì đã tranh cãi ầm ĩ một trận, hai người kia vẫn cứ lắc đầu liên tục, sắc mặt chốc lát lại tái nhợt, một người đi qua một bên, tên còn lại dẫn đội cấm quân đi vào.

Dục Trăn muốn thúc ngựa đuổi theo, không ngờ bên cạnh lăng mộ lại truyền tới một trận thanh âm của binh khí va vào nhau, chỉ chốc lát, lại thấy sắc mặt của những người vừa bước vào kia dường như là thấy quỷ, một bên vừa giơ lên đao kiếm, một bên vừa lùi về sau.

Trên người những người nọ cũng đã nhiễm một chút vết máu.

Dục Trăn cả kinh, đè xuống bội kiếm bên hông, giục ngựa đi về phía trước, vừa đi tới cạnh cửa, liền ngây ngẩn cả người.

Sau khi cấm quân rời khỏi, bên cạnh lăng mộ có một người đang chậm rãi đi ra, tay cầm một thanh u lam trường kiếm, trên thân kiếm đã dính một chút máu.

Người nọ một thân bạch y, tóc dài xõa xuống vai, trên mặt vô sắc, trong mắt là một mảnh bạo lệ, cũng chả phải ai khác mà chính là vị Thiên tử đang nháo đến nhân ngưỡng mã phiên. (người ngã ngựa đổ)

Đang lúc Dục Trăn sửng sốt, Phượng Thương lại muốn đâm ra một kiếm nữa, Dục Trăn không dám chần chờ nữa, cao giọng quát to: “Dừng tay!”

Phượng Thương giật mình, ngừng tay, chậm rãi nhìn về phía hắn.

Qua thật lâu, Dục Trăn mới thấy môi y hơi giật giật, nghe không được thanh âm, nhưng có thể thấy, y đang kêu, “Dục Trăn”.

Cấm quân này cũng đã nhận ra hắn tới, tựa như thấy cứu binh, kêu lên: “Tĩnh vương!”

Dục Trăn giục ngựa đến gần, nhảy xuống, đi lên phía trước đoạt lấy kiếm trong tay Phượng Thương, vừa hướng những người kia nói: “Các ngươi đều lui ra đi, thủ vệ cứ tiếp tục phòng thủ, những người khác về trước báo tin thu binh khai thành, Hoàng thượng để ta hộ tống là được rồi.”

Mọi người nhìn nhau một trận, cuối cùng cũng hành lễ, vội vã rời đi.

Chờ mọi người đã đi hết, Dục Trăn mới đi đến trước mặt Phượng Thương, đáp lại đôi mắt trống rỗng của y, áp xuống tức giận trong lòng, hỏi: “Ngươi đến tột cùng đang làm cái gì?”

Phượng Thương chỉ chậm rãi quay đầu về phía hắn, thần sắc như trước, thể xác dường như đã đánh mất linh hồn, không nói tiếng nào.

“Không mang theo hộ vệ lại một mình ra cung, khiến trong thành phải nhân ngưỡng mã phiên, còn ra cái gì? Ngươi biết có bao nhiêu người đang tìm ngươi không? Đừng quên ngươi bây giờ là Hoàng đế! Trong lòng cho dù không thuận ý, cũng không thể tùy hứng như vậy! Vừa rồi ngươi đang làm cái gì? Muốn giết bọn họ sao?”

Phượng Thương chỉ là an tĩnh nghe Dục Trăn nói, bạo lệ trong mắt đã dần dần nhạt đi, chỉ còn lại một khoảng không mênh mang.

Dục Trăn nói, nhưng ngay cả một câu y cũng chưa nghe vào.

Dục Trăn nhìn dáng dấp của y, trong lòng không khỏi tức giận, bước lên một bước, không chút nghĩ ngợi mà vung tay lên, “Ba” một tiếng đánh vào mặt Phượng Thương.

Phượng Thương dường như ‘hừ’ một tiếng, nhưng vẫn nghe không thấy thanh âm. Chỉ chốc lát, trên mặt của y liền dần dần đỏ lên, đường viền phân minh mà hiện lên một chưởng ấn.

Y vẫn như trước buông tay đứng đó, chậm rãi nâng lên gương mặt bị đánh nghiêng qua một bên, nhìn về phía Dục Trăn, nhưng ánh mắt lại xa xăm nghìn dặm, một lát khẽ cười ra tiếng, nói: “Ngươi – đánh – ta?”

Nhìn dáng vẻ của Phượng Thương, Dục Trăn mơ hồ có điểm bất an, mạnh bình tĩnh lại, trầm thanh nói: “Ta chính là muốn đánh cho ngươi tỉnh ra. Là nhất quốc chi quân, sao có thể dung túng cho ngươi tùy hứng như vậy!”

“Ta rốt cuộc tùy hứng chỗ nào?” Phượng Thương hừ cười nói, xoay người không thèm nhìn Dục Trăn, “Một người chạy đến đây là tùy hứng sao? Đám cẩu nô tài kia ở đây tranh cãi ầm ĩ, quấy nhiễu ca ca, giết cũng là tùy hứng sao? Dục Trăn, ngươi nói ta nghe xem, làm sao mới là không tùy hứng?”

Thấy ngữ khí Phượng Thương mềm mỏng, làm như xem chuyện mình làm là chuyện đương nhiên, trong lòng Dục Trăn càng thêm tức giận: “Trong thành đều huyên náo đi tìm ngươi, cửa thành đã đóng hơn ba canh giờ rồi, bao nhiêu người bị đình lại, đều chỉ vì một mình ngươi bỏ chạy. Ngươi là nhất quốc chi quân, một người tùy tùng cũng không mang theo, nếu như gặp phải nguy hiểm, sẽ rước lấy bao nhiêu tai họa ngươi biết không?

Ngươi nói bọn họ quấy nhiễu nơi này, nếu không phải vì ngươi tùy hứng, bọn họ lại ở trong thành ngoài thành tìm đủ ba canh giờ, sẽ tìm tới nơi này sao? Ngươi nhìn xem hình dạng của ngươi bây giờ đi, đâu giống Hoàng đế? Ngươi đừng quên ngươi là người đứng đầu thiên hạ, nhất quốc chi quân!”

“Đứng đầu thiên hạ? Nhất quốc chi quân?”

Phượng Thương thấp giọng lặp lại, chậm rãi cười ra tiếng, “Lập hậu, tuyển trạng nguyên, có chuyện gì làm cho ta hài lòng đâu? Ai nấy trong triều đều có vẻ mặt trung tâm, nhưng có người nào không muốn thừa dịp ta còn trẻ mà khó dễ ta, nắm giữ triều chính? Bây giờ ta muốn tùy hứng một chút cũng không được…

Mà ngay cả nơi này, cũng là lần đầu tiên ta tới. Có đúng hay không là nhất quốc chi quân, nhất định phải thú người mình không hề thích, mà ngay cả tảo mộ ca ca mình một lần cũng không thể?”

Phượng Thương khẽ ngẩng đầu, nhìn Dục Trăn, ngay cả giọng điệu lên xuống trong lời nói cũng không có, giống như là đang thảo luận xem có chuyện gì mà mình không thể làm.

“Ngươi nếu đã ngồi trên ngôi vị Hoàng đế này rồi thì phải chuẩn bị tâm lý! Quản chế bách quan đồng thời cũng bị bách quan quản chế, lập Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, ngồi ở trong triều phổ biến ý kiến của mình, đây vốn là trách nhiệm của Thiên tử. Ngươi nói xem, từ thiên cổ tới nay, có vị quân vương nào tùy hứng như ngươi không?”

Dục Trăn nói ra từng câu, ngữ khí càng thêm nghiêm khắc, “Đến tảo mộ ca ca? Hoàng thượng nếu là tưởng niệm ca ca ngươi, thì lại càng phải hết sức làm tốt nhiệm vụ của một quân vương. Thiên hạ này là vì Liên nhi đã dùng mệnh đổi lấy, ta không cho phép ngươi phá hư nó!”

“Cũng bởi vì ca ca đã chết, cho nên ta phải đem mình bồi thường sao?”

Như là đã kiềm nén thật lâu, Phượng Thương khàn giọng rống lên, “Chỉ vì ca ca bị trúng một mũi tên nên ta muốn tùy hứng một chút cũng không được sao? Hắn bất quá chỉ làm chuyện mà hắn đã đồng ý làm mà thôi! Đó là vì hắn muốn làm! Vì cái gì ta phải tiếp nhận hy sinh của hắn, vì cái gì ta phải bồi thường vì hy sinh của hắn chứ?”

Một tiếng “Ba” thanh thúy vang lên, trên mặt Phượng Thương lại trúng thêm một bạt tai của Dục Trăn, nơi đang ửng đỏ đã bắt đầu sưng lên, mặt của y nghiêng sang một bên, nhưng vẫn không chịu ngậm miệng.

“Hắn có thể tùy hứng lựa một người tới bắn mũi tên kia, hắn có thể tùy hứng chọn người hắn thích, hắn có thể tùy hứng chọn lấy cái kết cục của hết thảy mọi chuyện, tất cả chuyện này đều là theo ý nguyện của hắn, tại sao ta nửa phần tùy hứng cũng không được? Ta bất quá chỉ…”

Thanh âm của y càng lúc càng khàn khàn, mếu máo cúi đầu nói liên hồi, “Ta bất quá chỉ… Muốn xin một giấc mộng mà thôi… Ba năm hay năm năm thì quá dài, một, hai năm cũng có thể, cho dù là một năm, nửa năm, mấy tháng cũng được. Như vậy là sai sao?”

“Ngươi nói bậy cái gì?” Dục Trăn nhíu mày, nhìn Phượng Thương, “Ngươi đừng quên, nếu bàn về lớn nhỏ, đế vị này vốn nên là của hắn. Hắn cái gì cũng không có, thậm chí còn phải đền một cái mạng, đổi lấy ngươi có thể nắm giữ thiên hạ, ngươi còn oán hận cái gì?

Ngươi chính là thế tử, trong lúc ngươi ở nơi nào đó được che che chở chở, hắn đã phải miễn cưỡng thân thể ốm đau của mình mà tính toán từng bước cho ngươi; lúc ngươi đang ở trong kinh thành ngồi đợi thành công, hắn lại phải chống đỡ thân thể đã sắp hư nhược của mình mà không ngại đường xa chạy đi định thành, giúp ngươi đoạt lấy Phượng Lâm; để cho ngươi có thể leo lên ngôi vị Hoàng đế này, ngay cả danh tự hắn cũng không có.

Ngươi lấy cái gì mà đòi so đo với hắn? Ngươi có cái gì không phục? Ngươi vì cái gì mà đố kị hắn? Ngươi nếu đã ngồi trên ngôi vị Hoàng đế của ngươi rồi thì nên làm cái gì ngươi nên làm, vất hết mấy cái thứ tùy hứng của ngươi đi, hảo hảo mà trông nom cái thiên hạ mà đã dùng mạng của hắn để đổi lấy. Bởi vì, ngươi nợ hắn!”

Bởi vì, ngươi.nợ.hắn.

“Là ta… nợ ca ca?” Phượng Thương cúi đầu lặp lại, trong mắt dần dần phủ đầy một tầng sương mờ mịt, “Ta, nợ ca ca…”

Nói thẳng một đoạn quở trách ra, thở phào nhẹ nhõm, Dục Trăn nhìn Phượng Thương cứ lặp lại một tiếng rồi một tiếng, bất an trong lòng ngày càng sâu, cuối cùng nhịn không được kêu lên: “Hoàng thượng?”

Phượng Thương chậm rãi quay đầu, ánh mắt mờ mịt từ từ ngưng lại trên người Dục Trăn.

Trong nháy mắt đó, càng khiến người ta phải dốc hết toàn lực mà ảo giác, lòng ngực Dục Trăn đập mạnh vài cái, lại thấy Phượng Thương giật giật môi. Nỗ lực đoán, nhưng không nghe được Phượng Thương muốn nói cái gì.

“Hoàng…”

Phượng Thương nhìn hắn, một lát lại mấp máy môi, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi.”

Trong lòng Dục Trăn chấn động, nhất thời không nói nên lời, chỉ có thể nghe Phượng Thương nói từng câu từng chữ, thanh âm trầm thấp nho nhỏ.

“Xin lỗi, ta sẽ không tùy hứng như vậy nữa. Ta sẽ hảo hảo trông nom thiên hạ này, cũng sẽ… không tùy hứng nữa. Ta không bao giờ… tùy hứng nữa, được không? Như vậy, thì sao? Ca ca… sẽ tha thứ ta sao?”

“…Sẽ.” Như là có cái gì đó ngăn ở cổ họng, Dục Trăn nghe Phượng Thương nói xong, một lúc sau mới có thể vô thức mà đáp trả câu hỏi của y.

Vừa dứt lời, hắn liền thấy Phượng Thương nhợt nhạt nở nụ cười.

Rực rỡ đến lóa mắt, khiến người kinh diễm, rồi lại mỹ lệ mà yếu đuối, một khắc kia, cùng với dáng tươi cười của Liên Càng trong trí nhớ hắn, giống nhau đến khiến người hoảng hốt.

Dục Trăn đứng ở đó, kinh ngạc nhìn Phượng Thương, nói không nên lời.

Thật lâu sau, hắn mới ý thức được mình đang thất thần, cuống quít trấn tĩnh lại, vội vã nói: “Mau trở về thôi, mọi người trong cung đang sốt ruột.”

“Ân.” Phượng Thương cúi đầu lên tiếng, vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt ấy, nhưng không có ý tứ muốn chuyển động.

Dục Trăn dắt ngựa đi tới, xoay người ngồi vững vàng trên ngựa, mới quay đầu vươn tay ra, đưa tới trước mặt Phượng Thương.

Phượng Thương nhìn tay hắn, vẻ mặt ngỡ ngàng, nụ cười cũng dần nhạt đi, ánh mắt lại thất thần.

“Hoàng thượng?” Dục Trăn hơi nhíu nhíu mày, nhẫn nại kêu một tiếng.

Phượng Thương nhưng lại gần như là phản xạ mà lui về sau một bước, như hài tử mà đem tay để ở sau lưng, ngửa đầu cười, chớp mắt nhìn Dục Trăn: “Ngươi biết không? Danh tự của ca ca.”

“Cái gì?” Dục Trăn nghe không hiểu y nói gì.

“Ngươi biết tại sao ta phong hắn làm Lạc vương không?”

“Ngươi đến tột cùng là muốn nói cái gì?” Trong lòng cảm thấy phiền táo, Dục Trăn nghĩ rằng mình sắp nhịn không được, khẩu khí cũng ác liệt hơn, “Mau lên ngựa, đừng kéo dài thời gian nữa.”

Phượng Thương dẩu dẩu môi, mặc kệ hắn, cố gắng nói hết: “Đúng vậy, danh tự nha… Ca ca cũng có danh tự.” Y cúi đầu không hề nhìn Dục Trăn, “Dục Lạc, trên gia phả viết như vậy đó. Danh tự của ca ca, là Dục Lạc.”

“Dục Lạc sao…” Dục Trăn trầm ngâm một chút, nhìn về phía Phượng Thương, “Thì sao? Ta chỉ biết hắn là Liên nhi.” Dừng một chút, hắn kéo kéo dây cương, “Hỏi lại một lần nữa, ngươi có muốn theo ta trở lại hay không? Nếu không, ta không quản ngươi nữa.”

Phượng Thương rũ mắt xuống, cười cười, hai tay ở sau người vô thức đan vào nhau một chút, tựa hồ vẫn còn do dự, một lát sau mới vươn tay phải ra, đặt vào tay trái Dục Trăn.

Dục Trăn siết lấy tay y, kéo một cái, để y an trí ngồi ở phía sau, chỉ nói một tiếng “Ngồi cho vững”, liền giục ngựa lao đi.

Gió thổi qua hai má, mang theo sự bén nhọn xa lạ, ập vào mặt đến đau nhức.

Phượng Thương cẩn cẩn dực dực mà vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm vào góc áo Dục Trăn, thật lâu sau, mới chậm rãi vòng tay qua, ôm lấy thắt lưng Dục Trăn, thấy Dục Trăn cũng không có ý kiến, y mới nhàn nhạt nở nụ cười, tựa vào lưng hắn.

Nhiệt độ ấm áp trên người Dục Trăn xuyên qua lớp y sam, truyền tới trên mặt y, cảm giác ấm áp thật lâu cũng không tiêu tan. Phượng Thương chậm rãi nhắm nghiền hai mắt.

Là danh tự, chân chính danh tự nha.

Ngươi dù sao cũng không rõ.

Ta cũng sẽ không có dũng khí lập lại lần nữa.

Thục Minh năm thứ hai đầu tháng chín, Thiên tử hai mươi tuổi, lễ gia quan thành niên (*), lập con gái của thái bảo đương thời Thành Thúc Diên – Thành Thị Y làm Hoàng hậu, thiên hạ đại xá.

(*)Lễ gia quan = lễ đội mũ, thời xưa khi con trai đến 20 tuổi thì tiến hành lễ đội mũ, cho biết người đó đã trưởng thành