Túy Nhược Thành Hoan

– Trần Sắc –

Biên tập: Mây

Y còn biết được rất nhiều chuyện. Tỷ như người kia đã phản bội người yêu hắn và người hắn yêu, chỉ vì muốn đem đệ đệ của mình lên ngôi Hoàng đế; tỷ như Dục Trăn kỳ thật rất yêu người kia, sẵn sàng gánh vác hết mọi lời đồn nhảm trong triều, tận lòng giúp đỡ người kia giành lại thiên hạ; tỷ như hiện tại, những gì còn tồn tại trong lòng Dục Trăn chính là tư niệm và hối hận.

-oOo-

Chương 2

Trên Kim Loan điện, sắc mặt của vị Thiên tử thiếu niên đã trầm xuống.

“Nhan tả thừa tướng, theo ý kiến của ngươi, là nói ân khoa lần này nếu không bỏ vòng loại đầu tiên, thiên hạ sẽ phản, Hoàng thượng sẽ thành hôn quân sao?”

“Hầu gia nói sai rồi. Ý kiến của hạ quan bất quá cũng chỉ là nói, thiên hạ bây giờ là Thương Lan, chẳng phải con dân ở đâu cũng đều là con dân của Thương Lan hay sao? Ân khoa mở ra là để tuyển chọn nhân tài, tại sao ở kì thi trước lại mở một cuộc sát hạch, mà đặc biệt chỉ nhằm vào người Phượng Lâm? Thiên hạ vừa mới hợp nhất, phải cần thời gian trấn an dân tâm, làm như vậy, không sợ ghẻ lạnh tâm người Phượng Lâm sao?”

“Hiện tại người đang trấn thủ ở Phượng Lâm chính là Liên vương, đề nghị này cũng là do Liên vương đề xuất, Liên vương cho rằng Phượng Lâm vẫn còn chưa có ý định hoàn toàn quy phục, vì vậy ở kì ân khoa trước sàng lọc vẹn toàn chu đáo, bổn hầu thấy rất hợp lý, lẽ nào Nhan tả thừa tướng nghĩ sai sao?”

“Hầu…”

“Đủ rồi!” Phượng Thương đập bàn quát to, dưới đại điện nhất thời im lặng, Tả thừa tướng cùng An quốc hầu đương thời đều cùng nhau quỳ xuống.

“Thần có tội.”

Ánh mắt sắc lạnh của Phượng Thương lướt qua hai người đang quỳ ở dưới kia, hừ nhẹ một tiếng, chậm rãi nói: “Hai vị ái khanh tranh luận đều là vì Thương Lan, có tội gì?”

“Thần không dám.” Hai người đồng thanh đáp.

“Chỉ là, triều đình bất đồng ý kiến, hai vị ái khanh cứ mãi tranh chấp như vậy, không sợ người bên ngoài chê cười sao?”

Phương Thương từng câu từng chữ nói ra, nghe không rõ lãnh nhiệt, khiến người người dưới đại điện đều cảm thấy bất an, ai cũng không dám lên tiếng.

Phượng Thương nhìn lướt qua những người đang cúi đầu đứng ở một bên: “Ý kiến của các vị ái khanh khác như thế nào?”

Cả đại điện chỉ là một mảnh yên tĩnh, không ai trả lời. Tả thừa tướng là do Hoàng thượng khâm điểm, ngự tiền trọng thần, là nhất phẩm của triều đại đương thời, mà An quốc hầu cũng là người định quốc chi công (1), vì thế, nếu không muốn đắc tội với hai người họ thì tốt nhất là nên im lặng.

“Theo thần cho rằng, Liên vương hiện đang ở Phượng Lâm, đối với Phượng Lâm dĩ nhiên hiểu rõ hơn ai hết, đề nghị của Liên vương thần nghĩ Hoàng thượng cũng nên xem qua.” Một người đứng ra, cất cao giọng nói, không một tia nao núng.

Những người khác vừa nghe được, cũng không khỏi thở dài một tiếng, xem ra Tả thừa tướng đã thất bại rồi.

Người đứng ra là một thanh niên chừng hai mươi tuổi, trên người lại mặc mãng văn triều phục (2), lộ rõ khí chất tôn quý. Hắn khom người đứng ở dưới điện, không kiêu ngạo không siểm nịnh nhưng lại có một loại phong độ khiến người phải khiếp sợ.

Phượng Thương nhìn về phía thanh niên kia, một lát gật đầu nói: “Tĩnh vương nói phải. Hiện giờ chuyện của Phượng Lâm vẫn chưa rõ ràng, trong triều không ai rõ Phượng Lâm hơn Liên vương, nếu hắn đã đưa ra kiến nghị này, tất có đạo lý của hắn, việc này tạm thời quyết định như vậy đi.”

Lời vừa nói xong, trên mặt An Quốc hầu không nhìn ra được có bao nhiêu khoái trá, nhưng vẻ mặt của Tả thừa tướng dường như đã không nén được cơn giận mà méo mó.

Phượng Thương nhìn Nhan thừa tướng một lúc, nói: “Nhan ái khanh.”

“Có thần.”

“Lời ái khanh nói thật ra cũng có đạo lý. Thiên hạ hiện giờ mới hợp nhất, thực sự không nên ghẻ lạnh tâm tư của bách tính. Chỉ là, lựa chọn nhân tài, nếu sai một bước sẽ là mối nguy hiểm cho giang sơn xã tắc, không thể xem nhẹ, chỉ có thể an bài như vậy. Việc trấn an bách tính của Phượng Lâm đành phải dựa vào Nhan khanh rồi.”

Thiên tử đã nói như vậy, Tả thừa tướng đành phải khom lưng đáp: “Thần nhất định sẽ dốc hết sức mình, không phụ sự tín nhiệm của Hoàng thượng.”

“Cứ như vậy đi.” Phượng Thương cho Tả thừa tướng lui xuống, “Có việc khải tấu, vô sự bãi triều.”

Cả đại điện không ai đứng ra lên tiếng. Phượng Thương xoa nhẹ mi tâm một chốc liền đi vào trong. Chờ y đã đi xa rồi, âm thanh huyên náo dần dần vang lên, quan viên các cấp bắt đầu tụm năm tụm bảy mà trò chuyện, từng người một rời khỏi đại điện.

Thanh niên vừa đứng ra nói thay An Quốc hầu chỉ nở một nụ cười nhàn nhạt, nhìn mọi người đi hết mới thản nhiên men theo hành lang yên tĩnh của cung điện mà rời đi.

Có người thấy vậy, nhìn không được hỏi An Quốc hầu: “Hầu gia, không đi cảm ơn Tĩnh vương một tiếng sao?”

An Quốc hầu cười ra tiếng: “Tĩnh vương đã mở miệng, nhất định là có cân nhắc của hắn, đâu có liên quan gì tới ta? Biết rõ Hoàng thượng sẽ nghe lời hắn, đối với những chuyện không có lợi cho hắn, hắn mới không cần tốn nước miếng.”

Những người xung quanh liên tục gật đầu. Trong triều có rất nhiều người trước đây đã từng giúp đỡ Hoàng thượng, nếu hỏi người nào được Hoàng thượng coi trọng nhất, thì ai cũng không sánh được với Tĩnh vương Tố Hòa Dục Trăn. Chuyện lớn nhỏ trong triều, chỉ cần Tĩnh vương mở miệng, hiếm khi Hoàng thượng không đáp ứng.

“Lại nói, Tĩnh vương bất quá cũng chỉ là con trai thứ ba của Ngụy đế, không giống với những người khác bị đuổi cùng giết tuyệt, hiện giờ không chỉ phong vương mà Hoàng thượng lại còn tín nhiệm hắn, hạ quan thật sự không rõ a.”

Sắc mặt An Quốc hầu thoáng đông lại, không lên tiếng, một lát sau mới cười nhẹ: “Dục Dặc kia chẳng phải cũng là người của Ngụy đế sao? Hắn có vài lần phản kháng, thậm chí ở dưới thành Phượng Lâm còn bắn chết Lạc vương, hiện tại không phải đang an an ổn ổn ở Phượng Lâm làm Liên vương của hắn hay sao?

Tĩnh vương này, tốt xấu gì cũng đã nuôi ca ca của Hoàng thượng, lưu một cái mạng cho hắn, thêm vài phần ân sủng cũng không phải là chuyện kỳ quái.”

Dừng một chút, An Quốc hầu lại càng nhỏ giọng nói, “Những lời này chúng ta chỉ nên nói ở đây thôi, đừng để cho những người có dụng tâm nghe được. Nhân sự trong triều luôn luôn biến động, chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ bị giáng tội ngay, cả đời cũng đừng hy vọng vùng lên được.”

Mọi người xung quanh liên tục gật đầu, cuống quít đổi trọng tâm câu chuyện, vừa đi vừa đùa giỡn.

Dục Trăn chậm rãi bước đi, bên môi bất giác nở một nụ cười mỉa nhàn nhạt. Những lời này của người trong triều, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có vậy thôi, không có ý gì mới mẻ, người nói người nghe không ít, nhưng mỗi khi gặp hắn lại bày ra thái độ kính cẩn giả tạo, không khỏi làm hắn cảm thấy buồn nôn.

Bất tri bất giác đã đi tới gần cửa cung, Dục Trăn nhìn xung quanh như muốn tìm mã xa của mình, liền nghe được từ phía sau truyền tới tiếng bước chân. Vô thức quay đầu lại, thấy một tiểu thái giám đang vội vã chạy về phía này, vừa thở hổn hển vừa hành lễ, nhìn dáng dấp, tựa hồ là người của Hoàng thượng.

“Vị công công này, Hoàng thượng có gì phân phó sao?”

“Hồi bẩm Tĩnh vương, Hoàng thượng mở một tiệc rượu nho nhỏ ở ngự hoa viên, muốn mời Tĩnh vương cùng nếm thử Thất sắc nhưỡng (3) của Hồng Liên tiến cống.”

Dục Trăn khẽ chau mày, thấy tiểu thái giám ngẩng đầu lên nhìn mình, liền cười rộ lên: “Vậy làm phiền công công dẫn đường.”

Tiếng đàn vang vọng khắp ngự hoa viên, đương kim Thiên tử Tố Hòa Phượng Thương nửa dựa vào thạch bàn, trên tay mân mê một chén rượu được làm bằng ngọc lưu ly.

Y nhẹ nhàng đung đưa cái chén, chậm rãi đưa tới bên môi, ống tay áo rộng thùng thình che đi một nửa khuôn mặt. Đôi mắt long lanh như nước khiến người khác phải mất hồn lại vô tình lén nhìn về phía này, chỉ là tầm mắt vừa nhìn tới người bên cạnh liền nhanh chóng thu về, trong mắt trước sau đều mang theo một tia tiếu ý.

Dục Trăn ngồi cạnh bên, trong tay cũng có một chén rượu ngọc, lúc phát hiện ra ánh mắt Phượng Thượng đang dõi theo mình, hắn liền nở một nụ cười nhạt, như là đang cực kỳ chuyên tâm nghe thiếu nữ ở trước mặt đang đánh đàn, nhưng tâm tư đã sớm không biết đi nơi nào rồi.

Xong một khúc, thiếu nữ đứng lên, dịu dàng hành lễ, cười nói: “Nô tỳ vụng về rồi.”

Phượng Thương nhìn nàng một cái, lại quay đầu nhìn người bên cạnh: “Ngươi nghĩ sao?”

Dục Trăn lúc này như người trong mộng mới tỉnh, trên mặt vẫn mang theo nụ cười ôn nhu khiến người say đắm: “Tài nghệ đánh đàn của Nhan Sơ cô nương từ lâu đã vang danh khắp kinh thành, hôm nay có dịp được nhìn thấy, cũng nhờ hồng phúc của Hoàng thượng, trong lòng Dục Trăn chỉ có bốn chữ.”

“Nga?” Phượng Thương có chút hứng thú, nhướn mi nhìn hắn.

Nhan Sơ cũng vô thức ngẩng đầu lên, ánh mắt xấu hổ vừa mang theo một chút hiếu kỳ, khiến dung nhan của nàng vốn đã vô cùng diễm lệ nay lại càng động nhân.

Dục Trăn cười nói: “Danh bất hư truyền.”

Nhan Sơ đỏ mặt, cúi đầu: “Tĩnh vương chê cười.”

Phượng Thương nhìn nàng, nhàn nhạt nói: “Ngươi đừng quá khiêm nhường, Tĩnh vương hiếm khi tán thưởng người khác, có thể thấy rằng cầm nghệ của ngươi quả thật rất cao.” Buông chén rượu trong tay xuống, Phượng Thương nhìn sắc trời, “Thời gian đã không còn sớm nữa, cũng đã giữ ngươi trong cung nhiều ngày rồi, cũng nên về thôi.”

Dừng một chút, y liền lấy một mảnh ngọc bội trong suốt từ trong ngực ra, đưa cho Nhan Sơ “Ngọc bội tuy rằng tinh xảo, nhưng vẫn kém với cầm nghệ của ngươi, chỉ là không kiếm được vật khác, đành lấy vật này thay thế.”

Nhan Sơ cúi người tạ ơn: “Tạ ơn Hoàng thượng.”

Sau khi Nhan Sơ rời đi, Phượng Thương nở nụ cười hỏi Dục Trăn: “Thế nào?”

“Nàng sao? Thiên kim của Nhan tả thừa tướng, tài trí hơn người, cầm nghệ có một không hai, tuy là con thứ, nhưng từ nhỏ đã được sủng ái. Nếu Hoàng thượng có ý lập nàng làm hậu, thần sẽ dốc hết sức hỗ trợ.” Dục Trăn nhìn theo bóng lưng của thiếu nữ, mỉm cười nói.

“Ngươi nghĩ nàng… tốt?” Phượng Thương nhìn vào mắt Dục Trăn, “Là nói, ngươi thích nàng?”

Dục Trăn lắc đầu xua tay: “Hoàng thượng nói đùa, người coi trọng nàng như vậy, Dục Trăn không dám vọng tưởng.”

Sắc mặt Phượng Thương nhất thời trầm xuống: “Trẫm chỉ hỏi ngươi, thích hay không thích.”

“Hồi bẩm Hoàng thượng,” Dục Trăn chậm rãi trả lời, nhìn cung nhân đã đem thiếu nữ đi xa khỏi ngự hoa viên, ánh mắt cũng dần dần lãnh liệt, “Theo nhận xét của thần, nàng mặc dù thông tuệ, nhưng học thức so ra vẫn còn kém với Lạc vương; tuy có mỹ danh trong kinh thành, nhưng dung mạo lại thua Lạc vương. Thần chỉ thấy nàng được, chưa nói tới thích.”

Phượng Thương đối với câu trả lời khinh thường của hắn chỉ biết nhẹ nhàng cười: “Đó là bởi vì ca ca từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh ngươi, ngươi tất nhiên nghĩ rằng huynh ấy là người tốt nhất. Thế nhưng nữ tử này, cũng có thể coi là một trong một nghìn, không phải sao?”

“Hoàng thượng đã nói vậy thì tốt rồi.” Dục Trăn thu lại vẻ mặt tươi cười của mình, lạnh lùng nói.

Phượng Thương ngẩn người, quay đầu nhìn lại, Nhan Sơ đã đi mất dạng, trong ngự hoa viên chỉ còn lại hai người. Y cười một cái, ngồi xuống: “Ta chỉ muốn nói, nếu ngươi thích, hai ngày nữa liền tứ hôn cho ngươi.” Câu chữ trong lúc này, ngay cả “Trẫm” cũng không xưng.

“Việc tư của thần, không cần Hoàng thượng quan tâm.” Dục Trăn cũng thu lại vẻ kính cẩn của mình.

Phượng Thương khó hiểu ngẩng đầu: “Nàng không tốt sao? Ta biết trong lòng ngươi vẫn còn nhớ ca ca, thế nhưng ca ca đã chết. Dù cho huynh ấy chưa chết, ngươi cũng phải kết hôn để lập Vương phi.

Luận dung mạo, luận tài tình, bọn ta đã chọn ra một nhân tài trong hàng vạn người. Mặc dù chỉ là con thứ, nhưng cũng không thua kém gì thiên kim chính thống, nàng lại là người nhu thuận, am hiểu nữ tắc, tương lai xuất giá, dĩ phu vi thiên(*). Ngươi nếu cưới nàng, tương lai có gặp thêm người ngươi thật tâm thích, cũng sẽ không cố kỵ, không phải sao?”

(*)Dĩ phu vi thiên: xem chồng là trời.

Liên tiếp nói không ngừng, nhưng Dục Trăn lại chỉ im lặng, Phượng Thương càng khó hiểu, trong lòng có điểm bất an, nói “Cho dù… cho dù tương lai ngươi không muốn giữ nàng, cũng có thể hưu (4), nàng chỉ là con thứ, gả cho ngươi là đã có phúc lắm rồi, nếu bị hưu cũng sẽ khó mà oán thán. Không thì… nếu ngươi ngại phiền toái, giết nàng cũng không sao…”

Một câu cuối cùng vừa nói ra, chỉ nghe “ba” một tiếng, chén rượu ngọc trong tay Dục Trăn đã bị ném ra xa, trong mắt hắn phủ một tầng băng sương. Phượng Thương nhất thời không biết nói gì, chỉ là ngẩng đầu nhìn hắn.

Dục Trăn hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Hoàng thượng, cưới vợ mà không có trách nhiệm, muốn vứt là vứt, muốn giết là giết, đây không phải là thái độ mà một quân vương nên có.”

Ánh mắt Phượng Thương ngưng lại trong chốc lát, hơi nhíu nhíu mi, nói: “Nếu ngươi không thích nàng, ta hiện giờ giết nàng nhé?”

“Hoàng thượng hà tất phải hao tổn tâm tư với chuyện chung thân đại sự của thần? Thiên hạ vừa thống nhất, rất nhiều chuyện cần Hoàng thượng quan tâm, chuyện của thần, không cần Hoàng thượng phải phí công.”

Không thèm quan tâm tới sự cự tuyệt của Dục Trăn, Phượng Thương chỉ là nhẹ nhàng cười cười: “Thế nhưng, ngươi gần đây đang tranh cãi với mẫu thân của ngươi không phải sao? Để việc này không phải làm ầm ĩ lên, sao không tuyển đại một người vợ nhu thuận nghe lời cho có lệ?”

“Việc này thần tự có chủ ý.” Dục Trăn thẳng thắn tiếp lời, thấy Phượng Thương mở miệng dường như còn muốn nói thêm, hắn cười lạnh một tiếng, nói thẳng “Hoàng thượng muốn gì, cứ việc nói là được rồi, không cần ủy khuất chính mình lấy lòng thần làm gì.”

Phượng Thương hơi nhếch môi, sắc mặt cũng lạnh xuống vài phần: “Dục Trăn, ngươi không sợ trẫm giết ngươi sao?”

“Chém đầu bất quả cũng chỉ cần một đao, Hoàng thượng như vậy, khiến người khác khó mà đoán được người đang nghĩ gì, thay vào đó, họ lại nghĩ rằng người máu lạnh, nghĩ rằng người ác tâm.”

Phượng Thương hơi nhướng mày, phẫn nộ trong mắt dần dần không kiềm nén được, gằn từng chữ nói: “Ai ai cũng muốn sự sủng tín của trẫm, ngươi trái lại không muốn hay sao?”

“Tạ ơn Hoàng thượng ưu ái, Dục Trăn không tiếp nhận nổi.” Dục Trăn bĩu môi, cười lạnh nói “Hoàng thượng muốn thần làm gì, chỉ cần nói rõ ràng, không cần như vậy…”

“Nếu trẫm muốn ngươi đối xử với trẫm như đối với ca ca thì sao?”

Dục Trăn còn chưa nói xong, đã bị Phượng Thương cắt lời. Trong mắt Phượng Thương như phủ một tầng sương mỏng manh, hoảng hốt xoẹt qua một tia mất mát.

“Nói như vậy, ngươi còn muốn ta hạ chỉ không?”

Dục Trăn sững sờ đứng đó, Phượng Thương vẫn ngồi im, trên mặt không có chút biểu tình gì nhưng chén rượu ngọc trong tay lại bị nắm chặt đến mức gần như muốn vỡ ra.

Chẳng qua bao lâu, Dục Trăn đột nhiên nở nụ cười, Phượng Thương cứng đờ, thấy hắn chậm rãi khom lưng, cười đến không thể dừng được.

Phượng Thương nhìn tiếu ý trên mặt Dục Trăn, chỉ cảm thấy tâm có chút ớn lạnh: “Dục Trăn…”

Dục Trăn vừa cười vừa lắc đầu, một lúc mới nhẹ thở gấp, cố nén ý cười nói: “Hoàng Thượng đừng đùa, thần lại cho là thật.”

Phượng Thương trầm mặc trong chốc lát, sau đó mỉm cười nói: “Tĩnh Vương coi như trẫm hay nói đùa đi.”

Dục Trăn nhìn Phượng Thương, từ ánh mắt nghiêm túc không chút gợn sóng, chậm rãi chuyển tới khuôn mặt diễm lệ làm người ta kinh ngạc, “Trong lòng Dục Trăn, Liên nhi chính là Liên nhi, không có bất luận kẻ nào giống Liên nhi, Dục Trăn cũng sẽ không đối xử với ai như đối với Liên nhi. Xin Hoàng Thượng tôn trọng người đã khuất, không cần đùa giỡn với Dục Trăn.”

Dứt lời, cũng không chờ Phượng Thương phản ứng, vội vã hành lễ, xoay người rời khỏi ngự hoa viên.

Phía sau chỉ là một mảnh tĩnh mịch, mãi đến khi hắn bước ra khỏi cửa, thanh âm vỡ nát của gốm sứ mới vang lên, ở nơi hoàng cung an an tĩnh tĩnh như thế này, nghe có vẻ hết sức kinh tâm.

Hoảng hốt trở lại Tĩnh vương phủ, tâm tư trong lòng Dục Trăn vẫn chưa tan hết. Người trong vương phủ hiếm khi thấy mặt hắn âm trầm như vậy, cũng âm thầm kinh hãi, không ai dám đi quấy rầy hắn.

Đi thẳng một mạch vào phòng mình, Dục Trăn chung quy vẫn không nhịn được, đứng ở trong phòng nhìn con chim điêu thanh lãnh ngoài ô cửa sổ, ngơ ngác xuất thần.

“Đại ca, đã trở về?” Một thanh âm mềm nhẹ vang lên.

Dục Trăn nhanh chóng lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn lại, liền thấy một thiếu niên mảnh khảnh đang đứng ngoài sân, trên môi mang theo ý cười dịu dàng nhìn mình.

Thở dài một hơi, Dục Trăn liền nở nụ cười: “Tiểu Liễu a, ta còn tưởng là ai.”

Tiểu Liễu lộ ra một tia nghịch ngợm: “Ta có thể vào không?”

“Đương nhiên là được, đại ca cũng không ăn ngươi, ngươi sợ cái gì?”

Tiểu Liễu nhướng mày: “Vậy cũng không chắc được. Đại ca ngươi chắc không thấy, người trong phủ nhìn thấy vẻ mặt của ngươi đều bị dọa cho sợ hãi nữa là.”

“Đại ca xấu như vậy sao?” Dục Trăn khoa trương sờ sờ mặt mình, nói đùa.

Tiểu Liễu lắc đầu: “Đại ca ngọc thụ lâm phong, đương nhiên không xấu. Thế nhưng dáng vẻ ngươi lúc vừa bước vào cửa lại dọa không ít người. Trương thúc đang dẫn ngựa còn bị dọa thiếu chút nữa đâm đầu xuống hồ nước rồi.”

“Ngươi a!” Dục Trăn mỉm cười, đưa tay xoa đầu Tiểu Liễu “Sao lại tới đây? Không về phòng nghỉ ngơi?”

Tiểu Liễu nhìn hắn một lúc lâu, híp mắt cười nói: “Ta thấy đại ca ngày hôm nay trở về muộn hơn so với mọi hôm, hạ nhân còn nói sắc mặt đại ca rất khó xem, vì thế mới tới xem sao.” Cố ý dừng một chút, y nói tiếp “Đại ca, tuy rằng ta lớn lên không được khỏe mạnh cho lắm, nhưng đại ca cũng không cần đem ta nhốt trong phòng mãi như vậy.”

Trong lòng Dục Trăn chấn động, vội vàng nở một nụ cười miễn cưỡng, vỗ vỗ vai Tiểu Liễu: “Hoàng thượng giữ ta lại uống rượu nên mới về trễ, không có việc gì.”

Tay khoát lên vai Tiểu Liễu, mơ hồ cảm thấy có chút khác thường, Dục Trăn nhịn không được cúi đầu nhìn về phía tay mình, nhưng không nhận ra được chuyện gì.

Thấy Tiểu Liễu ngẩng đầu nhìn mình, hắn mới mỉm cười, hỏi: “Tiểu Liễu, ngươi ở chỗ này cũng gần được một năm rồi nhỉ?”

Tiểu Liễu gật đầu: “Phụ thân vì trọng tội mà bị chém đầu, cũng may nhờ có đại ca đã thu nhận ta.” Nói xong, ý cười trong mắt y chợt tắt.

“Thời gian trôi qua thật nhanh…” Thấp giọng lẩm nhẩm một câu, Dục Trăn ngẩng đầu lên nói, “Cha ngươi trước đây giúp đỡ ta không ít, ta đã đáp ứng ông ấy sẽ chiếu cố ngươi, dĩ nhiên không thể nuốt lời. Huống chi, ngươi không phải đã gọi ta một tiếng đại ca rồi sao?” Thấy Tiểu Liễu có chút thẹn thùng, Dục Trăn cười cười, “Vậy hiện giờ đã quen với nơi đây chưa?”

“Người trong Vương phủ đều đối với ta rất tốt.” Tiểu Liễu nhếch miệng nở nụ cười, “Còn tốt hơn so với những người trong nhà ta.”

“Tiểu tử ngốc.” Dục Trăn lại xoa đầu y.

Tiểu Liễu vừa cười vừa né tránh, chờ Dục Trăn thu tay lại mới tới gần hỏi: “Ta vừa thấy đại ca nhìn về phía bên kia. Nghe nói nơi đó trước đây là chỗ ở của Lạc vương, thật sao?”

Dục Trăn sửng sốt, gật đầu: “Thân thể của hắn không được tốt lắm, cũng không biết quý trọng chính mình. Lúc trước ở đây, ta sợ hắn gặp chuyện không may nên dứt khoát thu xếp cho hắn ở sát vách, ta cũng tiện chăm sóc.”

“Đại ca đối với Lạc vương thật tốt a.” Tiểu Liễu dường như có chút hâm mộ.

Dục Trăn nghe xong, tự giễu cười, lắc đầu nói: “Không, tuyệt không tốt. Khi đó ta còn là hoàng tử, vì Đế vị, đem hắn tặng cho huynh đệ của mình, về sau, còn có ý định giết hắn. Ta đối với hắn, không có một chút nào tốt.”

Tiểu Liễu ngậm miệng không nói nữa, chỉ nhìn Dục Trăn.

Dục Trăn lấy lại tinh thần, cười nói: “Ngươi xem đại ca ngày hôm nay… Thôi được rồi, đầu xuân khí trời còn ẩm ướt, ngươi về phòng đi thôi, ở lâu bên ngoài không tốt.”

“Vâng, vậy Tiểu Liễu cáo lui trước.” Tiểu Liễu ngoan ngoãn đáp lại, tinh nghịch hành lễ một cái rồi xoay người đi ra ngoài.

Đi được vài bước, vừa vặn đụng phải một nha đầu đi sát qua. Tiểu Liễu hoãn lại cước bộ, lén quay đầu nhìn, liền thấy Dục Trăn vẫn như trước đứng yên tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn khoảng sân sát vách đến xuất thần, ngay cả nha đầu đi qua cũng không biết.

Tiểu Liễu có chút mất hứng, chỉnh trang lại một chút rồi mới nghiêng người bước đi, vừa đi vừa nhìn Dục Trăn, mặt mày, thần tình, chuyên chú đến mức khiến người ta phải xúc động.

Đây cũng không phải là lần đầu tiên y thấy Dục Trăn như vậy.

Ở Tĩnh vương phủ đã hơn nửa năm, không ngờ Dục Trăn lại đối với y rất tốt. Lúc đầu còn có chút khó chịu, thế nhưng hơn nửa năm nay, Dục Trăn quả thật chỉ coi y như tiểu hài tử, bảo y gọi hắn là đại ca, cưng chiều y như huynh đệ ruột thịt. Thân thể y so với người thường có chút yếu kém, vậy mà Dục Trăn xem ra còn khẩn trương hơn y nhiều.

Lúc đầu, Tiểu Liễu còn có chút khó hiểu, sau này mới dần ngộ ra.

“Tiểu Liễu có đôi khi thoạt nhìn giống Liên thiếu gia.”

Một hôm, Tiểu Liễu vô tình nghe được một nha đầu nói như vậy, liền minh bạch. Vị Tĩnh vương cao cao tại thượng kia, đúng là đã đem mình xem như người kia mà cưng chiều sủng nịch.

Chỉ là Tiểu Liễu không rõ, đến tột cùng là vì thân thể mình không được khỏe mạnh như người kia, hay là vì dáng dấp mình giống người kia, mới có thể khiến Dục Trăn đặc biệt đối xử với mình như vậy.

Lạc vương Liên Càng.

Người mà Dục Trăn đem lòng yêu thương, chính là song sinh ca ca của Hoàng thượng.

Tiểu Liễu không biết Lạc vương trông như thế nào, y chỉ biết người kia được Dục Trăn nuôi từ bé, thân thể vốn không tốt; biết người kia không màng thế tục mà yêu cửu hoàng tử của Ngụy đế – Dục Dặc, để rồi cuối cùng lại chết dưới mũi tên của người mình yêu.

Những chuyện như thế này, y cũng biết, thu thập từng chút từng chút một.

Y còn biết được rất nhiều chuyện. Tỷ như người kia đã phản bội người yêu hắn và người hắn yêu, chỉ vì muốn đem đệ đệ của mình lên ngôi Hoàng đế; tỷ như Dục Trăn kỳ thật rất yêu người kia, sẵn sàng gánh vác hết mọi lời đồn nhảm trong triều, tận lòng giúp đỡ người kia giành lại thiên hạ; tỷ như hiện tại, những gì còn tồn tại trong lòng Dục Trăn chính là tư niệm và hối hận.

Tiểu Liễu không biết Dục Trăn hối hận cái gì, nếu như Lạc vương không phản bội hắn, Dục Trăn vẫn là vị hoàng tử có thực lực nhất để tranh giành Đế vị, cho dù Dục Trăn đã từng làm chuyện có lỗi với người kia, cũng nên huề nhau, đâu cần phải hối hận với tự trách mình như vậy.

Vì thế mỗi lần Dục Trăn vô tình xoa đầu Tiểu Liễu, y luôn cảm thấy rất khó chịu. Y không thích Dục Trăn dùng động tác thân mật như vậy, nhìn mình, nhưng tâm lại nghĩ tới người đã khuất kia.

Đang suy nghĩ, bỗng nhiên có một người chạy ngang qua mặt y, sửng sốt một chút, Tiểu Liễu quay đầu nhìn, liền thấy quản gia đang vội vàng chạy vào phòng Dục Trăn, Dục Trăn nhíu mi, thấp giọng hỏi chuyện gì, quản gia liền trả lời: “Gia, có người từ trong cung tới, đang ở trong sảnh chờ.”

Sắc mặt Dục Trăn khẽ biến, trầm mặc một lát, nói: “Ta sẽ ra ngay.”

Thấy Dục Trăn sửa sang y phục, đi về phía sảnh, Tiểu Liễu đang đứng ở đằng kia, do dự một chút, liền đi vòng qua hồ nước, xa xa theo sát hắn.

Đi tới ngoài đại sảnh, từ cửa sổ nhìn vào chỉ có một người, mặc y phục của vệ úy trong cung. Thấy Dục Trăn từ ngoài cửa đi vào, người nọ liền khom người hành lễ: “Chiếu Lô bái kiến Tĩnh vương.”

“Miễn lễ. Chiếu Lô đại nhân tới, không biết Hoàng thượng có gì phân phó?”

Chiếu Lô chần chờ một lát, nói: “Hoàng thượng thỉnh Vương gia vào cung một chuyến.”

Dục Trăn hơi sửng sốt, mơ hồ cảm thấy có gì đó không thích hợp.

Trong cung nếu muốn tuyên gọi đại thần, sẽ phái thái giám tới truyền, cho dù Chiếu Lô là người bên cạnh Phượng Thương, loại sự tình này, cũng không nên cử một vệ úy tới làm.

“Đại nhân có biết là chuyện gì không?” Do dự một chút, Dục Trăn thấp giọng hỏi.

Chiếu Lô diện hữu nan sắc (4), lát sau mới gian nan mở miệng nói: “Ngày hôm nay vốn tổ chức sinh nhật cho Huệ phi nương nương ở Huyên Thần cung, Huyên Thần cung mở yến tiệc mời Hoàng thượng qua, còn có vài quý nhân khác tới dự. Không biết Huệ phi nương nương nói cái gì khiến long nhan đại nộ, Hoàng thượng thiếu chút nữa đã ban cho nàng tội chết.”

Nghe tới đó, Dục Trăn không khỏi trợn mắt, Tiểu Liễu ở ngoài cửa sổ nghe trộm cũng nhanh tay che miệng mình.

“Vương gia cũng biết, nương gia (5) của Huệ phi nương nương rất có thế lực, đây không phải là chuyện nhỏ, tuy không ban tội chết, nhưng cuối cùng lại giáng cấp thân phận của nàng.”

“Đây là gia sự của Hoàng thượng, thân làm thần tử cũng không tiện nhiều lời.”

Chiếu Lô gật gù: “Vương gia nói rất đúng. Chỉ là, sau khi trở về, Hoàng thượng lại càng kích động, đập bể rất nhiều đồ trong Phượng Uyên cung, muốn ngăn cũng không được. Sau lại kêu to…”

Thấy Chiếu Lô đột nhiên do dự, Dục Trăn nhướn mi: “Ở đây chỉ có ta và ngươi hai người, không sao đâu.”

“”Bắt tên hỗn trướng Dục Trăn tới đây cho trẫm.””

Chiếu Lô cẩn cẩn dực dực nói ra, một bên lén quan sát biểu tình của Dục Trăn, thấy hắn không có phản ứng gì, mới tiếp tục nói, “Phượng Uyên cung hiện giờ đang loạn hết cả lên, thế nên tiểu nhân cả gan đến thỉnh Tĩnh Vương vào cung một chuyến.”

Dục Trăn cười khổ một tiếng: “Hoàng thượng nếu đã gọi, bất kể như thế nào cũng phải đi. Đại nhân chờ một chút, bản vương sẽ theo ngươi trở lại.”

“Tạ vương gia!”


(1) Định quốc chi công: có công bình định đất nước.

(2) Mãng văn triều phục: là triều phục có hoa văn hình con mãng xà đó :D

(3) Thất sắc nhưỡng: rượu bảy màu.

(4) Diện hữu nan sắc: mặt lộ vẻ khó khăn.

(5) Nương gia: nhà mẹ đẻ.