Ái tình thạch đầu

(Tảng đá tình yêu)

-Tạc Diệp Lạc Thảo-

Thể loại: đam mỹ, đoản văn.

Biên tập: Nguyệt Vân

Beta: Tử Diệp

Tặng Hồ Điệp tỷ tỷ

 

-oOo-

Chín giờ tối, trước khi đi ngủ.

“Bà xã à, em đang làm gì đấy?” Cách Lâm tiên sinh thấy tai của lão bà nhà mình cứ dán chặt vào vách tường, như là đang nghe trộm động tĩnh nhà hàng xóm, không khỏi hỏi một câu như vậy.

Cách Lâm lão bà đem ngón trỏ đặt trên môi, nhẹ nhàng “Xuỵt” một tiếng, chỉa chỉa vào tường, ý bảo tiên sinh cũng qua nghe một chút.

Nhưng Cách Lâm tiên sinh là một trang chính nhân quân tử, hắn cho rằng nghe trộm người khác là chuyện chẳng vẻ vang gì cho cam. Chậm rãi đi tới bên giường, thân thể mập mạp của hắn ngã lên nệm, “Bà xã à, chúng ta nên nghỉ ngơi thôi.”

Cách Lâm lão bà đem lỗ tai thu lại, khinh thường mà chậc lưỡi, trong mũi hừ một tiếng, dùng tư thế lung lay lúc lắc như chồng mình đi tới bên giường, nhìn hai tiểu bảo bảo đang ngủ say.

“Ông xã, nhớ trông chừng bảo bảo của chúng ta đấy, cẩn thận kẻo mấy tên xấu xa trộm đi mất đấy!”

“Ừ, anh biết rồi.” Cách Lâm tiên sinh nửa tỉnh nửa mê đáp lời

Cách Lâm lão bà thở dài một hơi, hướng về phía vách tường nhà hàng xóm nhìn thoáng qua, nhỏ giọng nói thầm: “Ta quả thật không hiểu bọn họ đang nghĩ gì… Ai, hai người bọn họ đều là chim cánh cụt đực a, như thế nào lại ở chung một gian phòng như phu thê thế kia? Cũng không màng đến người ngoài nhìn vào sao…”

Nhà bên cạnh.

Giữa những tảng đá lớn chồng chất, xuất hiện một cái tổ nhỏ. Tổ được làm bằng lông vũ, trong đó có hai chú chim cánh cụt đang nằm song song với nhau, bốn con mắt cùng nhìn lên trần nhà.

“Ricky, ngươi có yêu ta không?”

“Yêu, rất rất yêu ngươi.”

” Nhưng tại sao ngươi không muốn nói cho ta biết những lời trong sâu thẳm trái tim ngươi ?”

“Charles, ngươi đừng suy đoán lung tung, ta không có gạt ngươi.”

“Gạt người. Ngươi rõ ràng có tâm sự.” Charles dùng cái miệng nhỏ dài chạm vào mảng lông vũ màu hồng trước ngực Ricky, “Tâm của ngươi không lừa được ta đâu, bởi vì ta có thể nghe được âm thanh của nó.”

Ricky nở nụ cười. “Vậy ngươi nói thử xem, tâm ta đang nói cái gì?”

“Nó nói, ngươi không thương ta. Bởi vì ta là một con chim cánh cụt đực.”

“Ngốc, ta cũng là đực đấy thôi.”

“Cho nên…”

“Cho nên ta mới yêu ngươi. Chales, đừng nghĩ nhiều nữa, ngủ thôi.” Ricky dùng miệng hôn nhẹ lên cánh của Charles, “Ngủ ngon, bảo bối.”

Charles giận dỗi xoay người đi, không để ý tới hắn nữa. Một lát sau, nghe thấy tiếng hô hấp đều đều của Ricky, y lặng lẽ quay đầu nhìn gương mặt đang say ngủ kia, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn trên trán hắn.

“Ricky, ta yêu ngươi.”

Tảng đá bao bọc cái tổ nhỏ của họ mang  màu đen đen, thế nên Charles không thấy được khóe mắt của Ricky đã ươn ướt.

—- Ta thực sự muốn có một cục cưng với ngươi, giống như những con chim cánh cụt khác vậy…

“Bác sĩ, chim cánh cụt số HJ1023 hình như không bình thường.”

“Như thế nào?” Bác sĩ Neville râu tóc bạc phơ từ trong đống tư liệu dày cộm ngẩng đầu lên, nhìn Rafael – nghiên cứu sinh đã theo ông nhiều năm nay.

“Gần đây nó chỉ toàn ở trong tổ, không chịu đi đâu hết.”

“Hay là nó sắp đẻ trứng?” Bác sĩ nhún nhún vai, mỉm cười hỏi.

“Không có khả năng đó được, bởi vì bốn ngày trước con số HJ1024, phối ngẫu của nó đã bất đầu ấp trứng rồi.”, đôi mắt xanh biếc của Rafael nhìn thẳng vào bác sĩ, “Chim cánh cụt Kim Đồ (1), không phải con cái và con đực thay phiên nhau ấp trứng sao? HJ1023 vì sao không chịu đi ra thay ca?”

“Cái này,” bác sĩ trầm ngâm một chút, chưa kịp trả lời, Luska Andric – một nghiên cứu sinh khác đột nhiên xông tới, reo lên: “Bác sĩ, không xong, xảy ra chuyện rồi!”

Bác sĩ nhíu mi, “Tôi đã nói cậu bao nhiêu lần rồi, cho dù có cháy cũng không nên hoang mang rối loạn, khẩn trương như thế.”

“Thế nhưng bác sĩ à, bên ngoài có hai đàn chim cánh cụt đang đánh nhau!”

“Cái gì! Ở đâu?” Bác sĩ từ trên ghế bật dậy, “Chúng ta đi xem!”

Rafael trừng mắt liếc Andric một cái, không nói lời nào đi theo tiến sĩ Neville.

Nguyên nhân gây ra chuyện này cũng rất đơn giản, chính là một đôi chim cánh cụt Vương đánh mất hai trứng.

Hiện tại đang giữa mùa đông, là mùa sinh nở của chim cánh cụt. Nếu là trước đây, vô luận là chim cánh cụt nào làm mất trứng, tất cả mọi người đều cho rằng có kẻ trộm trộm mất, an ủi cặp chim cánh cụt ba mẹ một chút là xong chuyện. Nhưng năm nay lại khác, đúng lúc đôi cánh cụt Vương này làm mất bảo bảo, thì ở lãnh thổ đối diện, nơi cư ngụ của chim cánh cụt Kim đồ lại bắt đầu ấp trứng! Ai cũng biết cánh cụt Kim Đồ không có khả năng có con, khó trách những con kia lập tức hoài nghi cánh cụt Kim Đồ là kẻ cắp. Những con chim cánh cụt đã bị mất con trước đây đều tụ họp lại thành một đoàn, hùng hổ chạy đến lãnh địa của Kim Đồ cánh cụt mà tính sổ.

Charles đang đứng ở trong tổ ấp trứng, khí thế bừng bừng, nghiêm túc cẩn thận đem trứng ủ thật kín dưới bụng mình, cho đến khi đoàn chim cánh cụt đực đùng đùng xuất hiện.

“Cái đồ trộm vặt không biết xấu hổ! Trả bảo bảo lại cho ta!”

Chim cánh cụt Vương trung bình cao 90cm, nặng 12kg, là chim cánh cụt lớn thứ hai trong nam cực, đứng sau chim cánh cụt Đế. Mà Charles là chim cánh cụt Kim Đồ,  chỉ cao có 56-66cm, nặng 5.5kg, nếu như đánh nhau, căn bản y không phải là đối thủ của chim cánh cụt Vương kia.

Thế nhưng Charles vẫn không sợ. Bởi vì trong lòng y đang tràn ngập tinh thần vĩ đại lớn lao.

“Ngươi dựa vào cái gì mà nói ta là trộm?” y lắc lư cái bụng của mình “Đây là cục cưng của ta, có quan hệ gì với ngươi?!”

“Đó là cục cưng của ta!” chim cánh cụt Vương cái hét ầm lên, “Ngươi không có khả năng sinh ra cục cưng!”

Chim cánh cụt Vương đực ở bên cạnh châm chọc, “Ngươi sẽ không nói đây là trứng của Ricky sinh đấy chứ?”

Những con chim cánh cụt khác nghe vậy đều cười rộ lên.

“Các ngươi không cần quản!” Charles tức giận nói “Dù sao đây cũng không phải là trứng của các ngươi!”

“Charles, có chuyện gì?” Ricky vốn còn đang ngủ trong tổ, bị thanh âm ồn ào bên ngoài đánh thức, bèn chui ra ngoài xem thử.

“Ricky, chúng ta nghe nói Charles đang ấp trứng nên đến xem.” Cách Lâm lão bà xấu xa nói. Cách Lâm tiên sinh ở phía sau lặng lẽ khều khều lão bà nhà mình.

Chim cánh cụt Vương cái liền được thế nói tiếp: “Cục cưng của chúng ta đều mất! Nhất định là bị các ngươi trộm! Trả cục cưng cho chúng ta nhanh lên!”

“Ta không có trộm trứng của các ngươi! Đây là cục cưng của ta và Ricky!” Charles hùng hổ phản bác.

“Charles, ngươi đem trứng trả lại cho bọn họ đi.” Ricky thấp giọng nói, “Ta biết ngươi muốn có cục cưng, thế nhưng…”

“Không được!” Charles kiên quyết cắt lời hắn, “Đây không phải là trứng của bọn họ, đây là cục cưng của chúng ta!” Y quay đầu lại, hướng bọn cánh cụt Vương  đực rống lên “Là của chúng ta! Ai cũng đừng hòng cướp đi!”

Bọn cánh cụt Vương đực bị chọc giận, cũng không màng chuyện gì nữa mà ầm ĩ vây quanh lại, dùng cái mỏ dài nhỏ của mình mạnh mẽ mổ xuống. Charles cùng Ricky bị bọn họ vây ở giữa, những con Kim Đồ khác cũng không có con nào tiến lên can thiệp – có lẽ bọn họ cũng nghĩ rằng Charles hơi quá đáng.

Charles tận lực bảo hộ Ricky, thay hắn ngăn cản mỏ nhọn của bọn Vương chim cánh cụt, tuy rằng thương tích đầy mình thế nhưng y vẫn như cũ, toàn tâm ôm trứng của mình, không chịu buông ra.

“Charles, ngươi vì sao lại cố chấp như vậy!” Ricky trong lúc bị Vương chim cánh cụt bao vây tấn công, ngã nhào trên đất, lúc hắn đang ngây ngốc đứng dậy, đụng phải cái trứng ở bụng dưới.

Đó là…

Trong nháy mắt bỗng nhiên hắn đã rõ tâm ý của Charles.

“Ricky! Ricky! Ngươi không nên đứng ngốc ở đó, mau về nhà đi!” Charles hoàn toàn không biết bí mật của mình đã bị tiết lộ, sốt ruột la lớn.

Ricky bỗng nhiên nghẹn ngào ôm chặt y.

“Charles! Charles! Cảm ơn ngươi! Ta rất rất yêu ngươi!”

Charles ngẩn người ngay tại chỗ, bây giờ đâu phải là lúc nói chuyện yêu đương…

Lúc bác sĩ mang theo hai vị nghiên cứu sinh chạy tới đã thấy bọn chim cánh cụt Vương đực mổ mạnh một phát từ phía sau, Ricky cùng Charles liền ngã sấp xuống nền tuyết trắng xóa.

Một vật màu trắng từ trong bụng dưới của Charles lăn ra.

Chim cánh cụt Vương cái ngay lập tức chạy tới, đang tính dùng chân đem cục cưng ôm lấy, đột nhiên dừng lại — khó tin mà dùng mỏ mổ mổ vật trắng kia, sau đó hô một tiếng với bọn cánh cụt đực, thất vọng rời đi.

Nguyên lai nó chẳng qua chỉ là một khối đá tròn tròn màu trắng mà thôi.

Căn bản không phải là cục cưng!

Bọn chim cánh cụt kéo tới xem đánh nhau cũng từ từ rời đi.

Charles có chút xấu hổ nhìn Ricky.

“Xin lỗi…”

“Không!” Ricky chịu đựng sự đau đớn từ vết thương trên cơ thể mình, lung lay đi qua, dùng miệng đem viên đá đặt vào bụng dưới “Bảo bối, ngươi đi nghỉ ngơi đi, hiện tại tới phiên ta ấp trứng.”

Bác sĩ cùng với hai nghiên cứu sinh mắt to trừng mắt nhỏ.

“Đây là chuyện gì?” Rafael cau mày.

“Này rõ ràng là tảng đá mà!” Andric khó hiểu nói.

“Ta nghĩ…” bác sĩ chậm rãi nói “Chúng ta cần xác định một lần nữa.”

“Ý của ngài là…” Rafael bỗng nhiên hiểu được.

“Xác định cái gì?”

“Đương nhiên là giới tính của hai con cánh cụt này!” Rafael hăng hăng đá Andric một cước, “Cái tên ngu ngốc này! Ngươi đem giới tính của bọn chúng làm lầm lẫn đúng không?!”

“Nực cười! Ta như thế nào lại sai sót một chuyện đơn giản như vậy!” Andric ấm ức phản bác.

“Ở đây chỉ có một người ngốc, không phải ngươi thì là ai?!” đôi mắt xanh của Rafael tựa hồ toát ra một ngọn lửa hừng hực.

Không biết tại sao, Andric đột nhiên giống như một quả bóng bị xì hơi, trong một lúc liền mất hết tinh thần.

“Này! Andric, ngươi đem trứng bỏ vào bụng dưới của HJ1024 đi.” Ngòi bút trong tay Rafael cứ loay hoay chuyển động trên nền giấy, cũng không thèm ngẩng đầu lên nói.

“Trứng này từ đâu tới?” Andric vừa mới từ bên ngoài trở về, cả người run lên vì lạnh.

“Bác sĩ nhặt về từ khu số 12. Con cha và con mẹ đều bị hải báo ăn tươi rồi.” Rafael trả lời.

Andric ngồi cạnh hỏa lò sưởi ấm một chút, nhịn không được ai oán nói: “Vì sao là ta? Chính ngươi cũng có chân mà? Mỗi lần đều là sai ta làm cái này làm cái kia! Lần này ta mặc kệ! Muốn đi thì ngươi đi đi!”

“Ngươi rốt cuộc có đi không?!” Rafael bỗng giương mắt lên, đôi mắt ngọc bích nhìn chằm chằm hắn, mười đốt ngón tay bóp lại phát ra tiếng kêu rắc rắc.

“Được được, ngươi đừng tức giận. Ta đi, ta đi còn không được sao?” Andric bị hắn dọa cho sợ hãi, vừa lầm bầm, vừa dè dặt ôm lấy trứng chim cánh cụt kia đi ra ngoài,  “Thật ra, ta là thương cảm cho hai chú chim cánh cụt ngốc kia mỗi ngày ấp trứng đá… chứ không phải là ta sợ ngươi…”

Bác sĩ đối với hiềm khích của hai nghiên cứu sinh đều không quan tâm, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía Rafael, sau đó lại tiếp tục vùi đầu vào xấp tài liệu dày cộm.

Đôi mắt đằng sau cặp kính lén lút ánh lên ý cười.

“Bác sĩ, đừng cho là ta không biết, ông có thể cười lớn ra, dù sao ngoại trừ ta cũng chả có ai nghe” Rafael nói. Sau đó tiến vào bếp làm cho mình một tách cà phê.

..

Bên trong cái tổ nhỏ.

“Ricky! Ricky! Ngươi mau đến xem cục cưng của chúng ta! Thực sự là cục cưng của chúng ta!” Charles rú lên, trong thanh âm tràn ngập kinh hỉ.

Vài giây sau.

“Oa! Là thật! Thực sự đã biến thành cục cưng!” Ricky la hét ầm ĩ, hận không thể hét to hơn nữa để cả nam cực đều nghe thấy hắn.

“Viên đá của chúng ta biến thành cục cưng rồi!”

Một mảnh cực quang lộng lẫy đầy màu sắc chiếu sáng toàn bộ trời đêm nam cực.

Chỉ cần có tình yêu chân thành, thì ngay cả tảng đá cũng sẽ bị cảm động.

=oOo=

(1) Kim đồ chim cánh cụt ( ba bố á chim cánh cụt ) thấp bé, tính tình dịu ngoan. Thân cao 56~66 cm , nặng 5. 5 kg. Năm gần đây phát hiện 2  loại, một loại ở bắc cực và một loại ở nam cực, thân cao, thể trọng và hình thái hơi có sai biệt. Kim đồ chim cánh cụt miệng dài nhỏ, khóe miệng màu hồng, khóe mắt có một hình tam giác màu hồng, có vẻ mi thanh mục tú, tiêu sái phong lưu [=))]. Chim cánh cụt cái ở nam cực đẻ trứng vào mùa đông, mỗi lần 2 trứng, con cái và con đực thay phiên ấp trứng, cứ 1-3 ngày thay ca 1 lần.